Site Overlay

Review truyện xin chào, vợ đồng chí

Tu Dĩnh là phần tử trí thức ở thành phố mập, làm cho ở C.ty Địa Ốc BĐS chốn tiền duyên. Đi làm, tản bộ, xem mắt… bận tối mắt tối mũi về tối mắt lại khát vọng tình yêu chân thật. Hùng Khải lại là một anh trung đội trưởng ở một vùng xa xăm, trấn giữ ở tuyến đường đầu tổ quốc, nhiệt vai trung phong mang quân doanh, ý chí lại kiên trì, đối có bản thân chưa buông chưa quăng quật, là kĩ năng quân sự tiềm tàng.

Trình làng truyện chào mừng hoàng hậu bạn bè

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Thể loại: Ngôn tình quân nhân

Trích đoạn truyện xin chào bà xã bằng hữu

Tu Dĩnh chẳng biết thất bại cũng như giờ đây. Một teen girls 23 tuổi, sẽ ban đầu gồm ẩn vết của tháng năm, lại qua 3 năm nữa đang thừa nhận tiến vào hàng ngũ “gái ế”, cố gắng nhưng tới hiện giờ vẫn chưa được bao gồm lấy nửa đứa bạn trai nào.

xã hội hiện nay, đối mang cái từ “gái ế” phân làm cho bố một số loại. Một loại là gái ế sơ cung cấp, cũng thường gọi là “chiến binh ế”, độ tuổi trong chặng 25 mang lại 28. Một số loại thứ hai là “gái tất ế”, tuổi khá béo, cách cũng tương đối ít. Nhiều loại thứ ba là “gái vững bền ế”, độ tuổi này vị nguyên nhân nghề nghiệp và công việc Ngoài ra dư lại, cách càng thấp. Chung cuộc cấp độ lên cao tới trời, đại các quyết trung tâm ở thay luôn.

Tuy tuổi Tu Dĩnh hạn hẹp, còn chưa bị liệt vào hàng ngũ ế tuy vậy cô biết, một khi tới gần hàng ngũ này, thời gian trôi qua đang rất nhanh. Nháy mắt chắc hẳn rằng đã tiến cho độ tuổi cạnh tranh xử đó. Mội khi bỏ dở, sớm muộn gì cũng tiến mang lại cung cấp “gái sắp tới ế”, có thể là tiến quân vào hàng ngũ “gái vững chắc ế” nữa kia. Kì thật cô một ít cũng không vội, ốm ruột là ba mẹ cô cơ. Hai ông bà già còn khẩn trương hơn cả đương sự, bổn phận cấp bách trước mắt đó chính là chóng vánh quăng gói đồ nặng trịch này đi, ném vào hàng ngũ kết hôn.

bởi thế, cô thường chế nhạo hai ông bà: “Con gái hai người thân chứ còn chưa già mà? Sao ba mẹ vẫn đợi đá con đi rồi?”

Bà Tu lại nói: “Thời gian chớp mắt một loại là trôi đi rồi. Hiện nay chính là quá trình thanh xuân tươi đẹp nhất của con, chưa lo chọn đối tượng hàng đầu sao được?”

biết đến đây, Tu Dĩnh trực tiếp hôn mê, người mẹ gồm phải gấp mang lại nắm không? Hận cần yếu gả nhỏ đến độ lớn này?

gặp, dòng từ tất cả từ thời cổ kính này lại có mặt trên thị trường, mà lại trong thời buổi cạnh tranh cũng như hiện thời, trong quan hệ giữa nam và cô gái càng bổ sung thông thường.

“Dĩnh Dĩnh, sao còn ngủ? Mau thu xếp trang điểm, bây giờ cần gặp mặt con cháu trai của bác ý Hà nữa.” Bà Tu lôi Tu Dĩnh khỏi đống chăn.

“Mẹ, nhỏ ngủ chưa đang mà lại. Mẹ lưỡng lự chăm sóc nhan cực kỳ cần thiết có cô gái sao?” Tu Dĩnh híp mắt, ngáp một mẫu, mơ mơ màng màng đáp lại.

“Còn ngủ nữa, mặt trời rọi tới mông rồi. Mau ngồi dậy trang điểm.” Bà Tu vỗ mông Tu Dĩnh.

Tu Dĩnh túm chăn, cuộn người trong gia đình một cục, đầu vùi bí mật trong chăn, cất giọng rầu rĩ: “Mới 8 giờ à, mẹ! Cực nhọc được dịp ngày cuối tuần ngủ dưỡng nhan, bà mẹ để con ngủ thêm một giờ nữa. Chỉ một giờ thôi, một giờ là được.” Lại mơ mơ màng màng ngủ tiếp.

Bà Tu cầm cố chiếc vợt bắt muỗi, lật chăn lên, ra sức đánh chiếc mông tròn trĩnh cute của Tu Dĩnh: “Dậy mau!”

Sét đánh à? Tu Dĩnh mở to đôi mắt mờ mịt, đối mặt sở hữu khuân mặt nổi bão của bà Tu, hoảng hồn bật dựng lên: “Mẹ, sao đánh mông con! Nhỏ đâu còn nhỏ tuổi nữa, mông ước ao đánh là đánh sao được!” đầu óc bỗng nhiên tỉnh táo Apple, nhỏ mắt Khủng căng mắt nhỏ tuổi mang người mẹ cô.

rốt cuộc, cô chiến bại trước tiên. Lúc trước sấm sét mỗi lúc càng bự, chóng vánh lăn xuống giường, vừa ngáp vừa rì rì bước vào phòng tắm.

“Dĩnh Dĩnh, nhỏ xem cỗ này cầm nào?” Bà Tu núm một cái váy đầm liền lên.

Tu Dĩnh nhắm mắt đánh răng, nghe bà bầu Tu nói nạm liền mắt nhắm mắt mở liếc một cái, miệng còn đầy bong bóng nói: “Mẹ, tám trăm năm nay con không mặc váy rồi!”

“Con gái thì yêu cầu gồm cỗ dáng cô bé chứ, một ngày dài mặc quần jeans, thành loại cỗ dạng gì.” bà bầu Tu vừa nói vừa lôi ra một loại váy khác.

>> bài viết liên quan thể loại Truyện sắc

Tu Dĩnh làm cỗ ngã bất tỉnh nhân sự, cọ mặt sạch đã đi ra liền bị chị em Tu chung chung bắt trang điểm. Nhìn bạn gái sặc sỡ chói mắt trong gương, Tu Dĩnh ngờ vực, đây là cô sao?

“Xem xem, xinh đẹp ghê chưa!” bà mẹ Tu nhìn phái nữ trong gương, bộ dạng ngút ngây.

“Mẹ, bà mẹ quan sát gương nhưng xem, mặc váy trắng nhưng mà tóc thì ngắn ngủn, mẹ không thấy kỳ viên à?”

“Con gái người mẹ là xinh tươi nhất, nhất định mê chết cả đám người nhà.”

Bị bà Tu đẩy lên xe taxi, Tu Dĩnh nói thầm trong bụng: “Rốt cuộc cháu của bác Hà trông rứa nào? Nghe nói vô cùng ưu tú. Dẫu vậy nếu ưu tú thì bận rộn gì cho 30 tuổi chứ còn chưa yêu đương chứ?” chất xám auto lục lọi tình cảnh hai đợt trước bà mẹ lải nhải bên tai cô: Hà Thanh, dân bản xứ đô thị H, kinh doanh tài chủ yếu an khang – thịnh vượng, thân cao 1m80, tướng mạo con đường con đường, là đối tượng lý tưởng của nhiều các nàng mộng mơ không ông xã.

Lúc đấy Tu Dĩnh nghe đến câu này, căng mắt khinh bỉ: “Nếu thật sự ưu tú Như vậy, không tất cả chuyện ba mươi tuổi chứ chưa có đối tượng kết hôn.”

Bà Tu nghẹn họng tức khắc, sau lại phản bác: “Người ta là bận tối mắt tối mũi sự nghiệp mới trì hoãn thông thường thân đại sự.”

Lúc đó Tu Dĩnh chưa quá chú ý chuyện này. Tuy tuổi cô không nhỏ tuổi dẫu vậy chung quy sẽ có cảm giác khó khăn Chịu đựng sở hữu chuyện gặp gỡ, càng chưa mấy hứng thú có dòng chàng trai bọn họ Hà kia. Song gặp mặt thì gặp gỡ, chuyện liên tưởng này con gái tất buộc phải trải qua đi.

khu vực gặp mặt chính là tiệm café nổi danh, ban sơ bà Tu cũng như nhà bạn bác bỏ Hà đã hẹn cụ thể chi tiết thời gian, dung tích. Các thành tích người mẹ con Tu Dĩnh mang lại sớm nửa giờ.

dẫu vậy nửa giờ sau, chàng trai Hà Thanh kia cũng chưa xây dựng thương hiệu, vẫn trễ mười phút rồi. Tu Dĩnh xưa nay luôn bao gồm quan điểm về giờ giấc, trong lưu ý đến của cô, mọi người thích mang đến trễ chưa đáng cảm nhận sự tôn trọng của bệnh nhân khác. Khá nổi bật mang Hà Thanh do đó cũng sút xuống.

có thêm mười phút qua đi, lúc Tu Dĩnh quyết định đi thì chàng trai Hà Thanh kia cũng lững thững mò mang đến.

anh chàng Hà Thanh này, nhỏ dại hơn trong tưởng tượng của cô, vóc dáng cũng không cao như cô nghe tả, cảm thấy không được 1m80, cùng lắm chỉ tới 1m75 nhưng mà thôi. Đeo mắt kính, trông cỗ dạng chút ít cũng không đẹp trai mà lại cũng chưa xấu, khuân mặt bình thương, rất nhiều chưa dễ thương cũng như biểu thị. Mấy chuyện đó đầy đủ không hề việc, cô không phải tuýp tổ ấm trông bên bắt hình dong. Việc là anh ta mang lại trễ, cô luôn ghét những gia đình mang đến trễ, cũng quán triệt rằng đi trễ là độc quyền của nàng. Vì vậy cô trước giờ không trễ hẹn, nỗ lực nhưng lúc này lại để một gia đình cánh mày râu ra oai, chưa nhưng lại cố gắng một câu giải thích cũng không tất cả. Tính năng này khiến Tu Dĩnh thật khó Chịu. Mặc kệ anh ta tất cả ưu tú độ lớn nào, trong lòng cô vẫn rớt giá, không thể nào niềm nở với anh ta nổi.

“Hà Thanh, đây là con gái của chú Tu nhỏ, tên là Tu Dĩnh.” bác Hà phá vỡ bầu khâu khí yên lặng, Giới thiệu Tu Dĩnh có con cháu trai mọi người.

Tu Dĩnh lạnh lùng quan sát Hà Thanh. Anh ta chỉ khẽ gật đầu với cô một chiếc, cả một nụ mỉm cười mỉm cũng không gồm. Nếu anh ta dường như không tân tiến gì với chúng ta, cô cũng chẳng buộc phải quá khách sáo, cũng bình thường gật đầu đồng ý sở hữu anh ta một mẫu, gồm điều ngoài ra một nụ cười cợt nhợt nhạt mà lại thôi. Anh ta không lịch sư nhưng lại cô cũng không thể mất phong độ, đúng không?

Hà Thanh búng tay điện thoại tư vấn chức vụ. Đội ngũ nhân viên dùng cho gấp rút chạy tới, hỏi anh ta mong muốn gì, anh ta nói: “Lấy mang lại bên tôi một tách bóc café đen, chưa con đường.”

“Vâng, xin anh chờ một lát.” đội ngũ nhân viên chức vụ khom lưng, sau ấy quay đi.

Hà Thanh tháo mắt kính, cầm giấy ăn chà chà, đeo lại lên mắt, new bước đầu Review đối tượng chạm mặt trước mặt. Ừm, chú ý chưa tệ, mặt trái xoan, mày liễu, miệng nhỏ dại, domain authority trắng nõn, có điều tóc hơi ngắn. Anh ta đang luôn thích nữ giới tóc dài, điều này hơi đáng tiếc. Anh ta nhịn cảm thấy không được nhíu mày, bất quá tóc hình như nuôi nhiều năm ra, cái này ngược lại ko phải vấn đề gì. Sơ cỗ cơ mà nói, bạn gái chạm chán này siêu hợp khẩu vì người nhà, chưa tệ.

“Hà Thanh, Dĩnh Dĩnh nhà cô thật là…” Bà Tu đã định ra sức ca ngợi con gái người trong gia đình một phen.

bộ phận nhân lực dịch vụ lúc này đã mang café của Hà Thanh lên tới, chen ngang lời của bà mẹ Tu. Hà Thanh hơi ngẩng đầu lên, nói với dùng cho “cảm ơn”, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, đặt café trong tay xuống hỏi Tu Dĩnh: “Nghe nói cô làm việc ở công ty địa ốc? Do dự quá trình cụ thể chi tiết của cô là làm cho gì?”

“Tôi làm ở phòng tiêu thụ, cụ thể là đảm trách bán nhà đất ở.” Ngược lại Tu Dĩnh khôn cùng cương trực, dù sao sớm muộn gì cũng nói, không bởi hiện thời nói rành mạch mang lại ngừng.

“Bán nhà? Tiền lương được bao lăm chứ?” Anh ta Dường như rất bất mãn.

Tu Dĩnh tất cả xúc cảm mặt mũi bị người ta rạch sống, cười cười: “Xem ra anh Hà không bao gồm ánh nhìn có lợi với nghề bán nhà đất nhỉ?”

“Không phải. Các cô nhạy bén mang bảng giá căn nhà, ngược lại tương lại giống như khiến cuộc sống càng khá giả hơn. Chỉ cần bên tôi khôn xiết hiếu kỳ, tiền lương của những cô kết toán ra sao?”

Hà Thanh nói cho đấy, chưng Hà ngồi kề bên sẽ cau mày lại.

Tu Dĩnh ngược lại khôn cùng độ lượng, cũng chưa úy kị đặc điểm đó, chính trực đáp lại: “Tiền lương của bên tôi là tính theo phần trăm, quanh đó lương bước đầu còn thêm vào đó phần trăm hoa hồng, câu vấn đáp này anh Hà có vừa lòng không?”

Hà Thanh chấp nhận, lại hỏi: “Nói vì thế, nếu cô không bán tốt buồng thì tiền phần trăm cũng chưa tất cả, chỉ tồn tại một chút lương cơ bản thôi sao?”

“Sao nào, lương cơ bản ít ỏi, không lọt nổi mắt của Hà đại thiếu gia?” Sức nhẫn nại của Tu Dĩnh càng xuống thấp, bất thình lình cũng có thể bùng nổ.

“Cũng chẳng hề. Bên tôi chỉ mong sao hỏi mang lại tách biệt thôi. Tất cả chúng ta đều là mọi người bận tối mắt tối mũi, chưa có nhiều thời gian tìm hiểu đối phương. Cho nên ngay từ lúc bắt đầu, gặp sự cố gì phần đa đề nghị hỏi mang đến phân biệt. Đương nhiên cô Có thể hỏi bên tôi, chúng tôi hết sức nhã hứng chắc là triển khai bàn luận đầy đủ Việc ấy có cô.”

Tu Dĩnh không khách sáo nói thẳng: “Xin lỗi, anh Hà! Tôi hết sức bận, không tất cả thời gian đi tậu hiểu phần đông thứ đó. Tôi bỗng nhiên nhớ ra thành viên gia đình còn tồn tại quá trình chưa làm cho kết thúc, không bằng ngày khác bản thân mỗi chúng ta lại tán gẫu?”

Trước sự ngạc nhiên của Hà Thanh, Tu Dĩnh đứng dậy vứt đi, bất chấp chưng Hà la hét.
>> bài viết liên quan chuyên mục Truyện đam mỹ ngược

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *