Site Overlay

Review truyện Phồn Giản

Ra mắt truyện ngôn tình “Phồn giản”

Tác giả: Quân Ước
Thể loại: truyện ngôn tình

Trích đoạn truyện Phồn giản

trước khi vào sân bay, điện thoại cảm ứng thông minh di động Nghê Giản để trong túi áo khóa ngoài sát đùi rung lên thường xuyên.

chắc hẳn rằng Trình Hồng bị chọc giận sắp phát điên.

Nghê Giản nghĩ vậy, lấy điện thoại cảm ứng thông minh ra, chờ nó không còn rung nữa, nhanh chóng nhấn nút tắt ném vào bên trong túi xách. Hàng chục tin nhắn chưa đọc trong hộp thư hoàn toàn bị bỏ qua.

Hơn bốn giờ chiều, bay đến Bắc Kinh.

Ngủ gần mười tiếng, đầu óc Nghê Giản quay cuồng. Từ nhà ga T1 đến nhà ga T2, nửa giờ sau ngồi máy bay bay đến thành phố C. Ai ngờ không lâu lắm, phi hành đoàn thông báo trục trặc kỹ thuật, máy bay phải quay lại sân bay để tiến hành check. Nghê Giản hỏi người ở kề bên mới biết đã xảy ra chuyện gì.

Lăn qua lộn lại chậm hai tiếng, chuyến bay bị hủy bỏ, Nghê Giản đc xắp xếp bay chuyến 8:30.

Coi thêm: truyện bách hợp

khi đến sân bay Vân Lâm của thành phố C, đã là mười một giờ đêm. Phía bên ngoài trời đang mưa, gió hơn lớn. Trong trí nhớ của Nghê Giản, tháng năm thời tiết phía nam lẽ ra phải êm ấm, nhưng giờ đây cô đang rùng mình vì lạnh.

Cô kéo khuy áo lên, một tay kéo chiếc va li nhỏ, một tay cầm chiếc túi xách tay white color gạo, chạy chậm một mạch xuống bên dưới cầu vượt.

Một lúc sau, trên bề mặt đầy nước mưa, áo khoác bên ngoài ướt một nửa, chỉ có chiếc túi ôm chặt trong trái tim là lộc may thoát nạn.

Nghê Giản khoác chiếc túi bé dại lên vai tìm điện thoại thông minh. Tìm mấy lượt không có thấy gì, cô cẩn trọng lật tìm lần hai, bắt gặp chiếc Smartphone thật sự không tồn tại ở đây.

Cô nhớ, lúc trước vẫn thấy điện thoại thông minh ở sân bay Seattle, tiếp nối cô không thể chạm vào trong túi. Không đúng, sau khoản thời gian chuyển máy bay cô có lôi một quyển sách từ trong túi ra.

Nghê Giản dừng vài giây, xòe tay vuốt nước mưa trên mặt, ban đầu tìm xe. Lúc này, với thời tiết như thế, đừng nói khó tìm taxi, đến xe dù cũng cung không đủ cầu. Nghê Giản không ngừng tập trung vào hai chiếc taxi, xe còn chưa tới, đã có người chui vào.

Cô chuyển sự để ý của bản thân mình vào mấy chiếc xe dù.

Coi thêm truyện cười

Cách đó không xa mấy chiếc xe đỗ thành hàng, lái xe đứng bên phía ngoài kiếm khách, nhiệt tình đến dọa người.

Nghê Giản do dự một hồi, đi về phía chiếc xe dù sau cùng đỗ ở trong góc. Cô quành ra sau trước, nhìn biển số xe, tĩnh mịch ghi nhớ. Đây là thói quen của cô, nhưng sau thời điểm ghi nhớ cô mới hãy nhờ rằng Smartphone đã bị mất.

Chiếc xe đỗ ở phần không dễ thấy. Lúc Nghê Giản gõ cửa xe, người đàn ông trên ghế lái đang gọi Smartphone.

” Vâng, cô ấy chưa trả lời, chắc rằng vẫn đang tắt máy… Chú Nghê, chú chớ nên băn khoăn lo lắng, hoàn toàn có thể đã đổi vé.. Vâng, được ạ”.

Nghê Giản gõ một lúc lâu, cửa sổ xe mới mở, cô thấy bên trong là một trong người con trai.

Ánh sáng hơi tối, Nghê Giản không có thấy gì rõ mặt anh ta, cũng không nhìn kỹ. Dù sao, rất có thể nhìn thấy bờ môi là đc rồi.

Đọc truyện đam mỹ sủng h

Cô cất tiếng hỏi: ” Xin chào, có đi đến khu Tín Ninh không?”.

Người con trai khẽ sửng sốt. Nghê Giản đứng đó chờ anh ta chấp nhận.

Cô tin chắc anh ta sẽ đồng ý. Với kiểu thời tiết như thế này chạy đến sân bay kéo khách, nhất định là người rất muốn kiếm tiền. Tuy vậy đợi vài giây, người nam nhi vẫn không lên tiếng.

Tuy dưới cầu mưa không xối đến, nhưng ăn mặc quần áo đầu tóc Nghê Giản đều ẩm ướt, gió thổi vào rất tức giận. Cô rùng mình lần nữa.

” Tôi sẽ trả anh phí cao”. Cô nói.

Người con trai nhìn cô một lúc rồi nói: ” Cô lên đi”.

Trông thấy môi anh ta động đậy vài cái, Nghê Giản khẽ thở hắt ra, chóng vánh xuất hiện sau, kéo chiếc va li bé dại vào, tiếp đó đặt chiếc túi xách lên chỗ ngồi phía sau, người cũng ngồi vào theo.

” Đến nhà trọ Kinh Vĩ đường Thất Thụ”. Cô nói chấm dứt nhớ ra đây là xe dù, còn anh ta cũng không hẳn là lái xe taxi chuyên nghiệp hóa.

” Anh biết đường đi không?”.

Người con trai ừ một tiếng. Nghê Giản thấy anh ta không có phản ứng, ngồi thẳng lên hỏi lại lần nữa: ” Anh biết đường đấy chứ?”. Rốt cuộc, người nam nhi quay đầu nhìn cô một cái: ” Tôi sống ở khu Tín Ninh”. Nói xong xuôi anh ta khởi động xe.

vừa qua anh ta quay sang, đèn xe đằng sau vừa hắt tới, Nghê Giản không chỉ là thấy miệng anh ta nói, mà còn thấy rõ cả gương mặt của anh ta.

Nhìn rất đứng đắn.

nhất là ánh nhìn, sâu đen suốt trong quãng. Mặc dầu dáng dấp không hẳn kiểu chất phác hiền từ, nhưng làm cho người ta cảm nhận thấy không như người xấu.

Nghê Giản yên tâm, dựa người vào sau ghế, nhìn ra bên ngoài cửa sổ tối om.

Nghê Giản bị đánh thức. Cô chưa chắc chắn mình đã ngủ ra sao. Cụ thể trên máy bay ngủ lâu như vậy.

Đọc thêm thể loại bách hợp h+

” Đến rồi”. Người đàn ông trước mặt nói với cô.

Nghê Giản dụi mắt ồ một tiếng, quay đầu nhìn ra ngoài, mưa Hình như đã tạnh, đèn đường chiếu sáng mặt đất. Cô chui từ trong xe ra: ” Mấy giờ rồi?”.

” 12:30 “.

” Ồ”. Nghê Giản lấy va li ra, rồi cầm chiếc túi xách tay đã trở nên mình ép thành gối.

” Cảm ơn anh”. Cô lấy từ trong túi ra ba tờ, đưa cho anh ta: ” Đủ chưa?”.

” Một trăm là đủ rồi”.

Nghê Giản cảm thấy cô không nhìn lầm, người con trai này quả nhiên rất đàng hoàng. Cô nói: ” Tôi đã nói sẽ trả anh phí cao mà”.

” Không cần”. Anh ta rút một tờ từ trong tay Nghê Giản, quay người đi về phía ghế lái. Người đàn ông tạm dừng hoạt động lái xe rời đi, Nghê Giản vẫn đứng ở đó không nhúc nhích.

Gần nửa phút trôi qua, cô lấy lại ý thức, trong đầu nhớ đến bóng sườn lưng của người con trai kia.

Tô Khâm.

cái thương hiệu này bị hàm răng Nghê Giản nghiền nát một đợt nữa. Nghê Giản cắn mạnh môi dưới, cảm xúc gian khổ khiến cô chóng vánh tỉnh táo. Chỉ là giống bóng sống lưng mà thôi.

Nghê Giản kéo va li vào trong tiểu khu, đi được hai bước, phát hiện bất thường – túi xách tay của cô đâu?

Nghê Giản nhấn chuông cửa, vài giây sau, cửa mở.

Người mặc áo ngủ cá sấu đứng trong cửa, làn da trắng nõn, tóc ngắn, hơi tí hon, dáng dấp thanh mảnh, khó nhận ra nam nữ.

Nghê Giản thở dài: ” Tiểu Thiên”.

” Sao điệu bộ như ma thế này?”. Người được gọi là ” Tiểu Thiên” vừa lên tiếng, liền bị giọng nói bán đứng.

cô nàng là đàn bà, tên không hề thiếu là Mai Ánh Thiên, người quen hay gọi là Tiểu Thiên.

” Không replay tin nhắn, điện thoại thông minh thì không liên lạc đc, Chưa hẳn có người đón cậu đấy chứ?”.

Mai Ánh Thiên xem ra rất bực, nhưng vẫn lập tức thò tay kéo va li của Nghê Giản vào. Chiếc va li mười hai kg trong tay cô bé hệt như một chiếc túi bánh mì. Nghê Giản vào cửa bước theo sau cô nàng, chiếc boot ngắn dẫm bùn nước lưu lại dấu chân trên mặt sàn nhà thật sạch. Cô đá giày ra, đi bít tất dẫm trên nền nhà.

” làm những gì thế?”. Mai Ánh Thiên kéo ra một đôi dép lê màu trắng xám từ ở trong tủ giầy chỗ huyền quan: ” Đi vào này”.

Đọc full truyện đam mỹ mới hoàn

Nghê Giản rất nghe lời, xỏ dép đi đến sát bên sofa, cởi áo khoác bên ngoài vắt lên. Mai Ánh Thiên đưa cho cô cốc nước ấm.

Nghê Giản lắc đầu: ” Không muốn uống”.

Mai Ánh Thiên đặt cốc nước lên bàn trà, ngồi xuống sofa: ” Xảy ra chuyện gì vậy?”.

” Mình làm mất bạn dạng vẽ”.

Lông mày Mai Ánh Thiên nhíu chặt: ” Mất ở đâu?”.

Nghê Giản đem chuyện bực mình suốt dọc đường kể lại một lượt cho Mai Ánh Thiên.

Mai Ánh Thiên nghe xong liền hỏi một câu: ” Có nhớ biển số xe không?”.

Nghê Giản dừng một chút, gật mạnh đầu. Sự việc thoáng cái trở nên đơn giản hơn nhiều. Nghê Giản biết Mai Ánh Thiên rất lợi hại, nhưng không nghĩ lại lợi hại như thế. Sáng sớm ngày hôm sau, cô vừa rời giường liền đến bên tủ lạnh xem giấy nhớ, thấy bên trên đó viết một dòng Địa chỉ cửa hàng.

Tâm trạng Nghê Giản rất chất lượng, ăn kết thúc bữa sáng Mai Ánh Thiên để lại, thay ăn mặc quần áo chuẩn bị ra bên ngoài tìm trung tâm dịch vụ sửa chữa ô tô Dương Quang.

dù rằng Nghê Giản sinh ra ở thành phố C, nhưng ngày nhỏ bé thường sống ở Thành Đông, nên đối với Thành Tây có phần xa lạ. Bốn năm kia, cô theo Mai Ánh Thiên lén lút quay về lần tiếp nữa. Nhưng ở đc ba ngày thì bị Trình Hồng cho người tới bắt về.

Trong ba ngày đó, cô chỉ kịp tới gặp Nghê Chấn Bình. Nhớ tới Nghê Chấn Bình, Nghê Giản phát hiện mình đã quên một việc. Hôm qua bị mất điện thoại cảm ứng, đến bây giờ cô vẫn chưa liên lạc với Nghê Chấn Bình. Có lẽ, ông đang băn khoăn lo lắng.

Cô dừng ở cửa tiểu khu ngẫm nghĩ một lát, đi đến siêu thị bé dại ở kề bên mượn điện thoại cảm ứng, nhấn một dãy số. Nghê Chấn Bình thay mấy số điện thoại thông minh, cô không nhớ rõ, chỉ có số này cô chưa từng quên. Đó là số nhà riêng, vẫn hệt như mười tám năm trước, không hề đổi khác.

Bảy tuổi Nghê Giản rời khỏi ngôi nhà ấy, 2 năm sau cô lén gọi về nhiều lần. Tuy lần nào thì cũng phải nhờ bà chủ béo của siêu thị dễ ợt nghe điện hộ nhưng cô rất thỏa mãn.

Chuyện cứ liên tiếp như thế cho tới mười tuổi.

Một ngày tháng sáu năm đó, Tŕnh Hồng sinh cho cô một đứa em trai, Cả nhà đều rất vui mắt, cô ở phía trong chăn khóc cả đêm. Ngày hôm sau tan học, nhịn không được gọi điện cho Nghê Chấn Bình.

Smartphone kết nối, nhưng bà chủ nói cho cô biết người nghe điện phía bên kia là một đàn bà. Từ đó sau này, Nghê Giản không thể gọi điện nữa.

cho đến cách đây bốn năm, trước lúc quay về thành phố C, cô bảo Mai Ánh Thiên gọi điện cho Nghê Chấn Bình giúp mình. Sau lần chạm chán ấy, Nghê Chấn Bình đưa số cho cô lưu. Hai bố con cô thi thoảng nhắn tin lẫn nhau. Tai Nghê Giản không nghe đc, gửi tin nhắn là cách thức liên lạc đường dài thuận tiện nhất.

Nhưng hiện tại kiểu trường hợp đó lại không hiệu quả.

Nghê Giản nhấn số hoàn thành liền nhờ cô gái trẻ ở bên cạnh nghe điện giúp. Cô bé trẻ hiểu rõ thực trạng, vừa kinh ngạc vừa nhìn cô thông cảm, sung sướng giúp đỡ.

sau khi điện thoại thông minh được chuyển, cô nàng trẻ dùng khẩu hình nói với Nghê Giản là phụ nữ.

Nghê Giản nói: ” Tôi là Nghê Giản, tôi tìm Nghê Chấn Bình”.

cô nàng trẻ thuật lại vào ống nghe: ” Bên này là Nghê Giản, cô ấy muốn tìm Nghê Chấn Bình”.

Đầu kia, người con gái Ngoài ra hơi kinh ngạc một chút, mất một lúc mới trả lời: ” Ông ấy không tồn tại ở đây, phụ nữ bị bệnh, ông ấy đến bệnh viện quan tâm rồi, có chuyện gì không?”.

cô gái trẻ nhắc chi tiết cho Nghê Giản.

Nghê Giản thoáng dừng một lát rồi nói: ” Tôi không tồn tại việc gì, chỉ muốn nói một tiếng cho ông ấy biết, là tôi đã trở về, cũng thu xếp ổn thỏa rồi. Hôm qua bị mất điện thoại thông minh, không liên lạc đc với ông ấy, bảo ông ấy đừng lo”.

tiếng nói sau thời điểm truyền qua, đầu kia, người phụ nữ trả lời: ” Tôi biết rồi”.

Nghê Giản cúp máy, cảm ơn cô gái xuất sắc bụng, thanh toán tiền rời đi.

Trung tâm dịch vụ sửa chữa xe Dương Quang nằm trên đường Lâm Phổ, thực chất là 1 trong những shop sửa xe, thuộc khu điểm du lịch phố cổ, hai năm qua đang được cải tạo lại, chính vì như vậy cảnh vật bao quanh rất bộn bề, khắp nơi đều hoàn toàn có thể nhìn thấy đội phá dỡ. Nghê Giản vòng hai vòng mới tìm thấy kẻ địch.

Cô ngẩng đầu nhìn tấm biển sơn màu lam rộng mấy thước ở bên trên đỉnh, thoáng so sánh với tên cửa hàng ghi trên tờ giấy. Tiếp nối, nhìn vào phía bên trong tiệm, bắt gặp tấm biển này Hình như hơi cao.

Cô lại gần, nhìn thấy chiếc xe đêm qua.

Một thanh niên đang rửa xe sát bên trông thấy cô, đi đến hỏi: ” cô gái, rửa xe hay sửa xe vậy?”. Nói kết thúc nhìn lướt đằng sau cô, thấy không có xe, anh ta gãi gãi đầu nói: ” … Cô muốn gọi taxi? Hay là mua xe cũ?”.

Nghê Giản lắc đầu: ” Xe này của anh à?”.

Anh ta hơi ngạc nhiên, nhìn theo ngón tay cô chỉ, đáp: ” À, đó là xe của ông chủ công ty chúng tôi. Cô thích chiếc xe này á… Nhưng mà chiếc này không bán đâu”.

Nghê Giản nói: ” Tôi không mua xe, tôi tìm ông chủ của những anh”.

Anh ta nghi hoặc liếc nhìn cô: ” Ông chủ của Cửa Hàng chúng tôi không tồn tại ở đây”.

Nghê Giản cau mày: ” Tôi có thể nhìn trong xe được không?”.

” Cái này… Cô muốn nhìn cái gì?”. Bộ dạng anh chàng trẻ có chút khó xử: ” Ông chủ Shop chúng tôi rất quý chiếc xe, thông thường ngoại trừ anh Lục, đàn tôi đều không đc sờ vào”.

” Đêm qua tôi đã ngồi xe này”. Nghê Giản nói: ” Tôi làm rơi đồ, nên muốn nhìn xem có trong số đó không, đc chứ?”.

Nói xong xuôi, cô liền thấy anh ta há hốc miệng, khuôn mặt lộ vẻ khó tin:”… Đêm qua cô ngồi chiếc xe này sao? Cô và ông chủ của chúng tôi là… Là…”.

” Tôi có thể xem không?”. Nghê Giản ngắt lời anh ta.

Anh ta nhìn cô từ trên xuống bên dưới, mấy giây sau, vẫn hoảng loạn đáp: ” Cái này… Cô đợi một lát, tôi hỏi anh Lục đã”. Nói dứt, quay người chạy hai bước, hướng tới phía bãi đậu xe có mái che cách đó không xa hô một tiếng: ” Anh Lục, bên này còn có chuyện, anh lại đây một chút”.

Nghê Giản thấy xa xa phía bên kia một người nam nhi đang chui ra khỏi một chiếc xe tải. Anh ta mặc một bộ quần áo lao động màu xanh đậm, vóc dáng cao dong dỏng.

Anh ta bước tới, cách Nghê Giản càng ngày càng gần.

Cô nhìn thấy được rõ dáng dấp của anh ta, mi mắt giương lên.
Đọc full truyện Phồn Giản tại trang truyen24.com. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *