Site Overlay

Review truyện Đi Về phía không Anh

“Đi về phía không anh” là câu chuyện tình tay cha trắc trở với hoàn thành ai oán nhưng đậm tính trung thực. Thẩm Đông Tam chính là bạn gái mạnh đầy phong cách, vì chưng tình yêu của bản thân mình, cô đang mặc kệ hầu hết định kiến của mạng xã hội về “kẻ thứ ba” để chiếm lấy gia đình người nhà chiều chuộng.

Trình làng truyện Đi về phía chưa anh

Tác giả: Trương Vũ Hàm
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Đi về phía chưa anh

Lô Lợi Lợi về nước, gia đình bạn bước đầu thông báo không hề là Chu Nam, nhưng mà là Thẩm Đông Tam – bạn nữ hiện giờ của anh ấy. Lúc lên máy bay, Lợi Lợi vẫn dữ thế chủ động gọi đến Chu Nam tuy vậy anh không nghe máy. Vì vậy cô dữ thế chủ động nhắn tin đến anh: Em về nước rồi, hôm nào chạm chán nhé. Lợi Lợi.

Thực ra Thẩm Đông Tam chỉ vô tình đọc được tin nhắn ấy chứ không hề tất cả ý xâm phạm đời tư của anh. Chu Nam hay có các việc hay làm quăng quật điện thoại lồng bồng trên giường, sáng ngày ra lại vội đi làm nên anh quên béng mất vật bất cốc thân đấy. Vừa đặt chân đến văn phòng, Chu Nam sực nhớ ra là để quên điện thoại ở nhà yêu cầu call cho cô, bảo cô bao giờ dậy thì đem điện thoại đến C.ty giúp anh. Chu Nam là đội ngũ nhân viên căn bản của 1 công ty IT, chưa tất cả điện thoại thì coi cũng như cả ngày hôm đó chẳng công việc làm ăn được gì. Thẩm Đông Tam cuộn mọi người trong chăn, ậm ừ mấy tiếng rồi uể oải gác máy. Từ buồng tắm bước ra, cô vừa kịp nghe thấy tiếng điện thoại réo lên lần cuối rồi tắt ngúm, liền sau sẽ là tiếng chuông cung cấp thông tin nhắn. Cô mắt chú ý đến mắt mở tò mò mở tin nhắn ra xem, chung cục do đó mà lại cả giờ chiều đứng ngồi không yên, cũng như bị bận bịu xương cá trong họng. Đến trưa, Chu Nam Hotline điện giục cô sở hữu điện thoại mang đến, cô miễn chống ậm ừ mấy câu rồi mặc áo khoác chuẩn bị sẵn sàng ra xung quanh. Cứ nghĩ mang lại tin nhắn của Lợi Lợi là cô lại thấy khó khăn chịu trong người, bực bội xóa luôn cả tin nhắn lẫn cuộc Điện thoại tư vấn nhỡ bên trong máy Chu Nam.

Cuộc Điện thoại tư vấn nhỡ sở hữu mã số cảng hàng không, cô đoán chắc hẳn rằng Lợi Lợi Hotline mang lại Chu Nam khi đang ở bằng máy cất cánh. Không xuống máy bay đang gọi điện, và đúng là tình cũ không rủ cũng mang lại, Đông Tam vừa xóa tin nhắn vừa bực bội nghĩ thầm.

Lúc cô nhận thấy Chu Nam, anh đã đi cộng mấy mọi người đồng nghiệp, Đông Tam hóng một lúc thì thấy anh xin chào bạn rồi chạy về bên cô.

Anh tất cả cuộc Call nào không? – Nhận điện thoại từ tay cô, Chu Nam hỏi.

-Không. – Đông Tam trả lời xong khoát.

-Ừ! – Chu Nam kéo cô đi, Trong khi cũng chưa tất cả ý nghe câu vấn đáp của cô ấy. – Đi thôi, đi nạp năng lượng cơm trắng sẽ.

Đông Tam khum tay cách nắng, quan sát ra xa. Cô thở dài, bâng quơ nói:

-Kỳ nghỉ của em sắp đến hết rồi, khi nào anh new có thời gian rảnh đây?

Trong khi bước đi của Chu Nam có chút ngập ngừng. Anh không nói gì, đi bổ xung một đoạn, anh mới kéo tay cô lại, nói khẽ:

-Dạo này anh hơi bận, Tam Tam, hóng bổ sung một thời gian nữa bản thân mỗi chúng ta đi cao điểm được không? Vân Nam, Đôn Hoàng, bản thân mỗi chúng ta vẫn đi bất kỳ đâu nhưng mà em mong mỏi.

tia nắng chói sáng Dường như đã xâm lấn dần đều thứ xung quanh. Đông Tam thu ánh nhìn, lồng ngực cũng như bị bóp nghẹt, cô mải miết cúi đầu đi một lát, sau bắt đầu gượng mỉm cười trả lời:

-Không sao, chuyện ấy để sau cũng sẽ được. Mai em tất cả bài toán phải về trường, anh đừng quên điện thoại ở căn nhà nữa ấy.

>> tham khảo thêm chuyên mục Truyện ngôn tình ngược

Chu Nam xoa đầu cô, dưới ánh nắng che lánh, anh hôn phớt lên má con bạn gái:

-Tam Tam, qua đận này, anh nhất định sẽ chiều theo ý em.

Dân IT luôn là Vậy nên, không có ngày cũng chẳng tất cả đêm, ai cũng giống phát cuồng vì chưng các bước. Cụm lúc Đông Tam tỉnh dậy, quan sát ra bên ngoài đã tang tảng sáng, thế cơ mà Chu Nam đang đã miệt mài gõ keyboard bên ngoài buồng khách. Đông Tam ít khi ráng ga trải giường bởi cô ao ước lưu giữ thứ mùi nồng nồng ấm nóng của Chu Nam mỗi khi anh không nằm cạnh cô.

Đông Tam bất ngờ tỉnh giấc,bên những thiết kế trời đã nhô cao, Chu Nam sẽ nằm ở kề bên cô, khẽ chép miệng ngái ngủ. Cô chú ý gương mặt trẻ thơ của anh ý, không kìm được khom người xuống hôn nhẹ rồi lẹ làng bật dậy khỏi giường.

bữa sớm đang chuẩn bị sẵn trong bao phủ lạnh, cô nạm ăn mặc quần áo, biên soạn tài liệu, sẽ chuẩn bị sẵn sàng ra khỏi nhà thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng chuông cung cấp thông tin nhắn quen cùng của Chu Nam. Băn khoăn hồi lâu, cô mới quay lại, nắm điện thoại của anh ý lên.

Bảy giờ buổi tối, địa điểm cũ. Nhất định anh buộc phải mang đến. Lợi Lợi.

Thẩm Đông Tam cảm hứng cũng như máu ấm đang bốc ngùn ngụt lên tận đỉnh đầu. Thật băn khoăn xấu hổ. Tay cô run lên. Hạng cô gái vô liêm sỉ, vẫn chia ly rồi mà đã còn dính bên mình ta, chung cục là hy vọng giở trò gì đây? Cô chưa ngần ngừ mà xóa luôn tin nhắn, gửi điện thoại sang phép tắc im lặng rồi đặt lại đầu giường. Chu Nam đang ngủ đắm chìm. Bữa qua anh thật sự khôn cùng mệt.

một ngày dài, Đông Tam đứng ngồi chưa yên, mang lại 5 chiều tối thì cô chưa chịu được nổi nữa bèn mở máy Gọi điện đến Chu Nam. Đầu dây bên đó vọng lại tiếng rầm rĩ xen lẫn giọng nói ậm ừ của Chu Nam. Anh hỏi cô bao gồm việc gì.

Cô ồ lên một tiếng, tỏ vẻ ngạc nhiên:

-Sao ồn nuốm anh đang bên ngoài à?

-Vừa new họp dứt. – Giọng anh lộ rõ vẻ mệt mỏi – Gì rứa em?

-Tối nay anh có Việc gì không? – Đông Tam tần ngần dò hỏi – Giáo sư gồm chút câu hỏi nhờ em, cần em dường như chưa về căn nhà được.

-Không, cầm cố em đi cẩn trọng nhé, hiên giờ anh hơi mệt, vững chắc về ngủ sớm thôi. Anh vẫn nhớ em lắm.

chất giọng ngọt ngào thường gồm của chốn sông nước Giang Nam làm Đông Tam dịu lòng, suýt nữa cô sẽ bất chấp lời dặn của giáo sư để chạy ào về mặt anh. Mặc dù hiện giờ quan hệ giữa chúng ta nảy sinh nhiều không ổn định, mà lại cô đã chưa mong muốn đánh mất vị thế của mình trong trái tim anh. Bổ xung vài tía lời căn dặn chăm lo, Chu Nam new nhanh chóng tắt điện thoại. Chú ý vẻ không an tâm cùng bề mặt cô bạn học, Chu Cẩm Thời liền mỉm cười chế giễu:

-Cứ như phi tần chồng mới cưới đấy, xa nhau chừng bắt đầu gồm nửa ngày nhưng mà bên mũi đang âu sầu, chán nản.

Chu Cẩm Thời hơn Thẩm Đông Tam hai tuổi, đi làm cho được hai năm thì quay lại học tiếp nghiên cứu vớt sinh, cộng chung thầy chỉ dẫn với cô. Nhờ cách thức phong độ, bình thường lại đi BMW mang đến trường đề nghị gã rất được lòng cô giáo, có lẽ cũng bởi nguyên do vô thưởng vô phạt này mà lại Thẩm Đông Tam ghét cay ghét đắng gã, dù đụng trán chuyên tuy vậy hai gia đình bạn họ khi nào cũng cạnh tranh đối đầu cùng với nhau cũng như nước với lửa.

Thẩm Đông Tam chỉ mỉm cười một phương pháp khó hiểu rồi loại bỏ.

Một giờ sáng, Đông Tam bắt đầu chấm dứt hoàn thành các bước được chuyển giao, sợ Chu Nam mất giấc cần cô chưa hotline điện mang lại anh, cứ cố gắng ngủ vạ vật ở trong nhà học, trời vừa rạng đang lồm cồm trở dậy về ngôi nhà.

Đi vội vã dẫu vậy về mang lại vị trí thì nhà cửa vắng ngắt.

Cô ngước quan sát đồng đại dương, chỉ với chín giờ, phần lớn ngày giờ này Chu Nam đã đã mơ mơ màng màng trên giường tuy nhiên nhỉ? Bên trời đã lên cao, tia nắng vàng mượt trải suốt hộ gia đình thật khiến con người ta không mong mỏi mở mắt ra khỏi chăn…

Mí mắt nặng trĩu, vừa lăn lên giường định ngủ một giấc đang đời bù lại về tối qua, cơ mà vừa chú ý đến mắt thì body toàn thân cô bỗng nhiên đông cứng lại. Trong đống chăn đệm dúm dó thoảng lên một mùi hương lạ, len lỏi giữa chiếc mùi nồng ấm của Chu Nam rồi xộc thẳng vào mũi cô. Vào một buổi sáng mùa xuân đẹp trời cũng như hiện nay, thứ mùi nàng tính không mời nhưng mà mang đến này làm Thẩm Đông Tam vẫn nằm bên trên giường bất ngờ bật dậy, cả người râm rang cũng như có hàng ngàn, hàng vạn mũi kim châm vào da thịt. Cô thất thần nhìn vào khoảng trống trước bên, nạm chối vứt sự nhạy bén của khứu giác, một lúc lâu sau có hiện tượng đau đớn mới chậm trễ lan tỏa cả người run rẩy.
>> đọc thêm top truyện Ngôn tình sủng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *