Site Overlay

Reivew truyện “Người người mẹ Trinh Trắng”

mô tả truyện ngôn tình “Người mẹ trinh trắng”

Tác giả: Poulp
Thể loại: truyện ngôn tình, city

Trích đoạn truyện bà bầu trinh trắng

Đứa con trai nhỏ tuổi bắt đầu lên 3 tuổi của tôi từ phía bên ngoài chạy thẳng vào trong căn bếp ấp ủ chặt chân tôi. Thằng tí hon ngước dòng mặt bé dại đẫm nước mắt lên chú ý tôi, giọng nói ngọng nghịu: “Mẹ! Bo bị ngã”.

bên tôi nhanh nhẹn tắt bếp ga, đặt đôi đũa sang một bên, ngồi xổm xuống bao bọc lấy thằng bé xíu, xót xa hỏi: “Làm sao con bị ngã? Bao gồm đề xuất lại chạy theo anh chiến thắng soccer không?”. Thằng nhỏ dại phụng phịu, nó ra sức lắc đầu: “Không đề xuất Bo đuổi theo anh chiến hạ đâu, bà mẹ không được mắng Bo.”

“Ừ, bà bầu không mắng Bo” tôi vỗ mấy chiếc vào mông chúng. “Thế có tác dụng sao con ngã?”

“Anh chiến hạ bóng đá vào mình con, bé xẻ.”

Đọc full truyện sắc hiệp

Thằng tí hon cần dùng bàn tay nhỏ tuổi quẹt ngang nước mắt trên loại má hồng hồng, tỏ vẻ tấm tức lắm. Điệu bộ đấy làm cho chúng tôi suýt bật mỉm cười tuy thế vẫn ráng nghiêm giọng: “Con không đuổi theo anh Thằng thì có tác dụng sao anh win đá bóng vào người nhà nhỏ được?”

Nghe tôi nói cố gắng thì nó khóc òa lên. Bên tôi phủi hết đất mèo còn trên quần áo thằng nhỏ nhắn rồi ôm ấp nó vào nhà vệ sinh. “Ngoan! Bo là phái mạnh, không được khóc nhè. Lần sau ngoại giả chạy theo nhiều anh Khủng đi soccer là bà bầu phạt nghe chưa?”

Thằng nhỏ xíu nấc lên một loại, gật gật đầu đồng ý. Chúng rất sợ bị bên tôi phát hiện ra đi chơi bóng đá mang mấy thằng tí hon cao hơn trong làng. Phái mạnh bên tôi vô cùng kỳ lạ, nó chưa Chịu đựng đùa có mấy đứa cùng tuổi nhưng cực thích chơi với mấy đứa cao hơn, cũng có thể vị từ lúc chúng còn nhỏ nhắn thì mấy đứa trẻ trong làng đã hay lôi tha chúng đi cùng bắt buộc thành quen.

chàng tôi tên thật là Thành Đạt, chúng là đứa trẻ khôn cùng dễ thương, thân hình bé dại tròn xinh, đôi mắt phệ Đen láy lanh lợi, hai mẫu má kếch xù trắng hồng, lại được cái hay mỉm cười, khóc chút là quên ngay.

Đọc thêm truyện bách hợp

mặc dầu ai cũng bảo con trai tôi chưa có nét giống chúng tôi mấy tuy thế bên tôi chẳng thân thiết, chúng tôi chỉ cười cợt tự hào, thơm lên chiếc má búng ra sữa của chính bản thân nó & bảo: “Dù sao chúng sẽ là phái mạnh tôi.” Mãi mãi là nam nhi bên tôi.

tôi đó chính là 1 người mẹ lẻ loi, tuy thế tôi không biết cảm nhận mặc cảm hay tủi thân. Ngày bên tôi ấp ôm Bo trở về căn nhà gặp mặt ba má & nói chúng là nam giới bên tôi, cha mẹ chúng tôi gian khổ khóc lóc, có thể là mong đuổi hai chị em con bên tôi ra khỏi ngôi nhà bởi bần hổ mang làng xóm, họ hàng. Chúng tôi cắm răng Chịu đựng tất cả những lời trách móc, phần nhiều góc nhìn khinh bỉ khinh thường, đều lời dị nghị của hàng xóm bao phủ. Bên tôi không trách một người bất kỳ, họ có quyền Bởi vậy, không ông chồng cơ mà gồm con, là lỗi tại chúng tôi, chúng tôi bất hiếu.

Đọc thêm truyện đam mỹ sủng

ba má tôi cũng cụm lần gặng hỏi về ba đứa bé nhỏ nhưng lại bên tôi thà bị mắng thậm tệ chứ quyết chưa hé răng nửa lời. Lúc ấy, nghị lực duy nhất giúp chúng tôi vượt qua kể cả đó chính là đứa con trai nhỏ, dù có chuyện gì đi nữa bên tôi cũng phải nuôi đại trượng phu tôi. Và sau cuối bên tôi sẽ win, bác mẹ chúng tôi đành đầu hàng trước sự gan lỳ của tôi. Bà bầu bên tôi bảo: “Con dại thì mẫu mang” nên người mẹ sẽ bao dong mang lại bên tôi, dang tay đón nhận đứa con cháu ngoại chưa mong mỏi. Người trong gia đình tôi cũng không phải dư giả gì, bố tôi buôn bán trong nhà máy lương không đủ bao nhiêu, bà mẹ tôi ở ngôi nhà làm cho nông, chỉ đủ tiền nuôi hai bà bầu tôi ăn học. Cũng may là còn một mảnh đất cha ông giữ lại yêu cầu cha mẹ chúng tôi đồng ý mang lại hai người mẹ con chúng tôi ra ở ấy, tự kiếm sống nuôi nhau. Chúng tôi cũng từng hoàn thanh lịch trình Cao Đẳng Y Tế đề nghị thuận tiện xin vào có tác dụng trong khám đa khoa huyện, lương đủ nuôi sống hai bà mẹ nhỏ.

Chớp mắt một dòng đã 3 năm, thời gian nặng nề nhất cũng từng qua, bọn họ hàng làng xóm cũng từng ưa thích mẹ con tôi. Ai ai cũng mếm mộ Bo, khen nó vừa xinh vừa ngoan. Rất nhiều người nhỏ bảo tôi trông chưa giống chị em đã có bé, đang còn y cũng như thời phái nữ, chẳng biến hóa gì. Cũng có một số người mai mối đến chúng tôi, gồm cả người mẹ chúng tôi, bà mong muốn bên tôi lấy ông chồng để bao gồm chỗ dựa sau này, sút tất bật khi chăm con một mình nhưng bên tôi cứ lẩn tránh. Làm sao tôi hiểu rằng đầy đủ gia đình bạn cánh mày râu đó tất cả thật sự tốt với con trai tôi không, chúng tôi không ước ao do bên tôi mà thằng nhỏ xíu phải sống theo sắc mặt nhà bạn khác. Dù sao thì đời sống của người mẹ bé tôi cũng rất tốt, chưa thiếu thốn gì, thành thử chưa nhất mực bắt buộc dựa dẫm vào 1 các bạn chàng xa lạ nào ấy.

Vật lộn sở hữu Bo trong buồng tắm ra, gia đình bạn chúng tôi cũng ẩm sũng. Thằng nhỏ bé mỉm cười nắc nẻ chạy vòng vòng quanh căn nhà chơi chơi để chúng tôi bắt buộc đuổi theo sau bắt chúng mặc ăn mặc quần áo.

“Bo! Đứng lại mặc ăn mặc quần áo sẽ. Xấu hổ quá đi thôi.” bên tôi túm lấy chúng kéo lại làm nó cười cợt giòn tan.

Thằng thắng, con nhà anh Huy kề bên chạy vào sân căn nhà chúng tôi điện thoại tư vấn to: “Cô Vân ơi! Thằng Bo bị té có bị sao không cô? Tại nó cứ đứng gần địa điểm bầy cháu nên mới bị té ngã.”

chúng tôi cười, dĩ nhiên thằng bé bỏng sợ tôi trách đề nghị new sang báo cáo giải trình tình hình. Chiến hạ mới học lớp 4, trẻ thơ nghịch ngợm làm chuyện thường, tôi chưa thiết yếu truyện đấy. Vừa mặc áo đến Bo, tôi vừa nói vọng ra: “Em Bo chẳng sao. Lần sau nó còn đuổi theo thì chiến hạ về mách cô nhé!”

con trai tôi thấy thắng sang thì hớn hở Call to: “Anh Thắng!” chúng định chạy ra bên cạnh nhưng bên tôi đã cấp tốc tay kéo ngay lại, cau mày nghiêm khắc: “Đến bữa ăn cơm rồi, con biết chưa?”

chiến hạ chào bên tôi một tiếng rồi chạy về căn nhà, còn thằng nhóc của mình thì chạy lon ton vào trong bàn, nhón chân trèo lên ghế, xếp chân ngồi nghiêm chỉnh, bên ỉu xìu. Chúng tôi chỉ tủm tỉm cười cợt rồi bước vào bếp dọn cơm trắng. Ko phải phái mạnh bên tôi đói hay chúng ham mê nạp năng lượng cơm gì đâu, nó cũng cá tính, chán ăn như bao đứa trẻ khác, nhưng mà sau chần chừ bao nhiêu lần dọa dẫm, có khi là cả đánh đòn chúng bắt đầu Chịu ngồi im mang lại chúng tôi đút hết chén cơm đầy.

Vừa ăn uống thằng bé dại vừa ngửa mặt lên hỏi tôi: “Mai bà mẹ bao gồm bắt buộc đi làm cho không?”

Đọc thêm Truyện ngôn tình ngược H

“Có, mai con lại sang ông bà ngoại nghịch. Về tối bà bầu lại đón bé về nhà chúng ta. Bé cần nghe lời ông bà, nhớ chưa?”

Thằng bé nhỏ nhai miếng cơm trắng rồi gật đầu, hai mắt sáng rỡ. Nói ra cũng thật hài hước, phái mạnh tôi ham mê bên tôi đi có tác dụng ban ngày để còn sang căn nhà ông bà ngoại quậy phá vì ông bà ngoại chiều chúng hơn tôi. Nhưng mà hầu như ngày bên tôi yêu cầu trực đêm ở cơ sở y tế thì thật tất bật mang lại bà mẹ chúng tôi. Chưa gồm hơi chị em, Bo rất khó dỗ ngủ. Bà bầu bên tôi đề xuất kể chuyện rồi hát ru ngần ngừ bao lăm lần chúng new chịu đựng ngủ. Có đôi khi con cháu không ngủ, bà vẫn ngủ chẳng chú ý, thằng nhỏ nhắn sợ, khóc to, bà lại tỉnh dậy dỗ con cháu ngủ cả đêm. Bà mẹ tôi chả biết cẳn nhẳn tiếng nào dù mang đến trước đây bà nói chối đứa con cháu này nhưng chúng tôi biết thật lòng người mẹ khôn cùng âu yếm Bo.

Sáng hôm sau, tôi lại chuyển Bo sang nhà ông bà ngoại như đông đảo lần. Thằng nhỏ xíu đeo sau lưng một chiếc ba lô nhỏ blue color. Chúng nuốm chặt tay tôi, bật tung cải thiện trên con phố làng quanh co, đường phố đã biết thành vô cùng quen thuộc có cả 2 bà bầu con.

Làng chúng tôi vẫn còn giữ được cụm nét xưa cũ, thuần túy mang các rặng tre rợp bóng bên con đường, phần nhiều cây cổ thụ dài hạn nhưng mà rất nhiều người không còn nhớ nổi gồm từ lúc nào. Hồ hết căn nhà ngói đỏ lâu đời xen giữa phần nhiều ngôi nhà bắt đầu xây xan xát, cảnh đường phố tất cả đôi nơi gập ghềnh tuy thế chẳng mấy khi làm cho quý ông tôi xẻ. Mọi người trong làng sống cùng nhau bằng văn bản “tình”, chúng ta chưa phong túc tuy nhiên chẳng bao giờ trong đôi mắt & bên trên đôi môi tắt đi nụ cười cợt rạng rỡ nhưng chúng tôi tin vật chất tất yêu download được.

“Mẹ, căn nhà ông bà ngoại đang ở bên trước.”

Đọc truyện Đam mỹ mới hoàn

cánh mày râu chiếm giật cánh tay bên tôi, giơ bàn tay nhỏ nhắn lên chỉ về bên căn nhà 2 tầng màu quà nhạt, sân gạch đỏ và giàn su su trước cổng. Bên tôi chưa kịp phản ứng thì Bo sẽ rời khỏi bàn tay tôi, chạy như cất cánh vào cổng. Em trai chúng tôi năm nay học lớp 12, sẽ dắt xe đạp ra cổng chuẩn bị đi học thì Bo chạy tới ôm ấp chặt lấy chân. Thấy con cháu trai, Tuyên gạt chân trống xe, bế thằng tí hon lên, thơm vào hai má thằng bé: “Hôm nay Bo sang đùa sở hữu cậu hả?”

Bo ấp ủ chặt cổ Tuyên nhõng nhẽo: “Cậu mang đến Bo đi học sở hữu cậu đi.”

Tuyên lại thơm vào má Bo bổ sung chiếc nữa: “Bo ở căn nhà sở hữu ông bà ngoại ngoan, cậu về đang thiết lập bim bim mang lại Bo.”

Thằng nhỏ dại gật đầu, mỉm cười toe toét rồi chu chiếc môi đỏ hồng lên thơm vào má cậu nó để nịnh nọt. Cụm khi tôi cũng phân vân chúng giống ai mà lại bao gồm cái miệng khôn cùng khéo, chắc chắn là giống…

Thấy Bo cứ bọc lấy Tuyên chưa rời, sợ em muộn học, bên tôi buộc phải nhắc Bo: “Bo vào nhà đùa mang đến cậu còn đi học.” Thằng gầy quay chiếc bên nhỏ dại thai bĩnh lại nhìn biểu tình trên gương mặt tôi ra sao, rồi bắt đầu Chịu đựng tụt xuống khỏi tổ ấm Tuyên, cùn cụt chạy vào căn nhà, miệng Gọi ông bà ngoại thật béo.

tôi đưa tay lên xoa đầu Tuyên, em chúng tôi béo thật, đã cao hơn chúng tôi một dòng đầu, nom vô cùng chững chàng.

“Đi học đi không muộn.” chúng tôi nhắc.

“Vâng, sẽ còn sớm nhưng chị. Về tối nay chị có để thằng Bo lại vị trí này không?”

“Không. Hiện nay chị chẳng hề trực, tối mai cơ.”

Tuyên giống như thất vọng khi tôi nói cố kỉnh, rồi nó quan sát chúng tôi kỳ quặc, hỏi: “Xe máy của chị ý đâu nhưng dắt thằng cháu yêu của em chạy bộ chũm này?”

bên tôi bật cười: “À, xe chị hỏng, để ở ngôi nhà chú Liêm từ bữa qua, vững chắc chữa chấm dứt rồi. Lát qua lấy rồi đi có tác dụng luôn.”

“Vậy lên em chở 1 đoạn.” Tuyên nên.

“Ừ, cũng sẽ được.”

bên tôi chạy ù vào nhà chào bác mẹ một tiếng, thằng bé nhỏ xíu của tôi thì không thèm đoái hoài gì đến mẹ của nó do nó đã mải nạp năng lượng trứng vịt lộn vì chưng bà ngoại đang luộc từ sớm.

Quê tôi độ này đang vào mùa lúa chín, dĩ nhiên có một tháng nữa là các nhà lại bận tối mắt tối mũi có các bước gặt hái. Cánh đồng lúa đang dần ngả kim cương bạt ngàn, gió thổi mát lộng, đem theo cả mùi hương cây cỏ biểu trưng, mùi hương của lúa dìu dịu vừa căn vặn sinh sản một bức tranh đồng quê sinh cồn. Gió thổi mạnh mẽ làm thằng Tuyên nên gồng gia đình lên đạp, còn bên tôi bám chặt lấy thắt lưng nó, thà hồ ăn uống hương vị đồng quê dịu ngọt, an lành.

lúc trước đi học bên trên đô thị, giữa thành phố xô người yêu, tấp nập xe cộ qua lại, chúng tôi chỉ nhớ dòng hương do đồng nội của quê người thân. Cứ mang lại ngày mùa là bên tôi lại về giúp chúng ta 1 vài buổi, dù mệt tuy vậy đã có cái vui của nó. Tôi thù ghét cuộc đời khu vực thành phố, nhà bạn bạn băng qua nhau với nét mặt lạnh lùng dù mang lại bọn họ sống và một dãy phố, chúng tôi chưa phù hợp vời cuộc sống như cố kỉnh.

Hồi gầy, tôi có đứa bạn bè nhất – mẫu Trinh, toàn nằm lâu năm bên trên đống rơm khô cạnh gốc cây nhãn trước cổng ngôi nhà bên tôi để ngủ mang lại mát. Ngày ấy công bằng kinh khủng, chỉ suốt cả ngày cười cợt tít mắt có phần nhiều mơ ước ngây thơ và phi thực tế. Hai đứa toàn bị người thân trêu là hai nhỏ tồ đề nghị chơi thân cùng với nhau. Toàn chống cằm ngồi nghe cụm chị em, nhiều chị truyện trò ck nhỏ, nói lấy chồng rồi khổ lắm, nạm là hai đứa rứa tay nhau thề sống thề bị tiêu diệt bên dưới nơi bắt đầu cây nhãn là vẫn không lấy ck, ước đã chưa bao giờ đề xuất to lên.

nhưng mà rồi đứa trẻ nào cũng phải mập lên, rất nhiều mong mơ lẩn thẩn nghếch thời bé xíu tí cũng dần dần vỡ vụn theo thời gian khi ta yêu cầu đối mặt sở hữu cuộc sống thực tế khắc nghiệt, để rồi phiêu bạt cuộc sống không có thể trong số đông giấc mơ thần tiên. Và khi đã nhận được trọn vẹn mặt trái của cuộc sống rồi, ta mới biết chưa ở đâu bình yên bởi chủ yếu quê hương người trong gia đình, địa điểm nuôi ta mập lên, khu vực có vòng tay ấm cúng của ba má luôn sẵn sàng chào mừng dù ta gồm phạm cần hồ hết sai lầm béo vậy nào đi nữa.

tôi lẩm nhẩm hái bài bác “Quê hương” của Đỗ Trung Quân cơ mà vẫn chậm rồi không được nghe, bất chợt thấy yêu quê bạn cho lạ.

“Quê hương là chùm khế ngọt

mang đến bé trèo hái các ngày

Quê hương là mặt đường đi học

con về rợp bướm đá quý cất cánh

Quê hương là nhỏ diều biếc

Tuổi thơ bé thả trên đồng

Quê hương là nhỏ đò nhỏ

Êm đềm khua nước ven sông…”

“Chị! Chị đã hát đó à? Hát mập lên em nghe mang.” Tuyên quay lại ngó chúng tôi một cái, chúng vẫn mỉm cười bà chị của chính bản thân nó.

“Thôi đi, tại ngẫu nhiên nhớ lại mấy chuyện hồi còn nhỏ dại. Năm nay quê người nhà được mùa quá nhỉ! Ngôi nhà nào lúa cũng trĩu hạt.” chúng tôi đổi chủ đề để khỏi bị chúng trêu.

“Trời! Em thấy năm nào cũng đúng năm nào, chẳng chú ý.” Nói rồi, chúng vòng tay lái rẽ xuất hành mập, cánh đồng lúa bạt ngàn sẽ ở lại phía sau lưng. Bên tôi chỉ tay về bên căn phòng có biển hiệu màu đỏ mập mạp “sửa chữa xe đạp, xe máy” and bảo Tuyên dừng lại. Chúng phanh kít 1 dòng, làm cho tôi dúi đầu vào lưng chúng, tôi đánh lên lưng Tuyên, miệng lẩm bẩm mắng vài câu. Nó chỉ mỉm cười cười rồi đạp xe đi luôn. Em trai chúng tôi từ nhỏ tuổi đang phù hợp trêu chọc bà chị này, hết sức đậm chất ngầu mà lại chẳng lúc nào tôi giận được chúng cả.

Vào xưởng chữa xe của chú ấy Liêm lấy xe, bên tôi đi làm cho ngay, cũng không có gì sớm sủa gì nữa. Bên tôi làm cho ở khoa sản, ngày nào cũng nghe tiếng trẻ mỏ khóc, tiếng chị em kêu gào ở trong nhà sinh, có lúc bận cho chưa ngẩng bên lên được chứ đừng nói là bao gồm thời gian nghĩ mang đến chuyện gì khác.

chúng tôi đi 1 vòng qua nhiều chống bệnh xem gồm ai đề nghị gì chưa, vừa ngồi xuống bàn nghỉ ngơi uống ly nước thì chị Hoài bưng khay thuốc bỏ lên bàn rồi huých vai tôi: “Nhìn kìa! Mới bao gồm tí tuổi đầu đã đi phá bầu. Trẻ con bây giờ càng ngày càng hư.” chúng tôi ngẩng đầu nhìn theo hướng chị Hoài. Một người vợ chặng 15, 16 tuổi bên mũi phờ phạc, trắng bệch vẫn đứng căn cứ vào bức tường. Gần như trường hợp nạm này chẳng còn là hiếm nhưng lại con người sẽ quan sát bằng ánh nhìn ái ngại. Chúng tôi đắn đo cần trách hầu như cô gái trẻ chần chừ bảo đảm chúng ta kia hay trách gần như kẻ bất lương tâm loại trừ bọn họ, chỉ thương cho các sinh linh chứ chưa thành hình trong bụng mẹ đã bị chúng ta nhẫn trung tâm gạt đi. Buôn bán ở bệnh viện mới thấy các cảnh tượng thương trọng tâm, chẳng những hầu hết đứa trẻ không sinh ra đã trở nên phá bỏ mà cả các đứa trẻ vừa chào đời đã trở nên chị em bọn chúng vứt rơi. Đầy đủ bà mẹ thì luôn tất cả lý do chính đáng của riêng bạn, nhưng lại bên tôi tin các đứa con bé xíu của họ dù còn ở dương thế hay trên thiên đường đều đang tha thứ mang đến mẹ chúng.

bên tôi thở dài: “Bọn trẻ hiện giờ bị tác động ảnh hưởng bằng cách sống mới, bạn lại lưỡng lự bí quyết giáo dục đến tốt, lần chần tự có trách nhiệm việc nhà bạn làm cho.”

“Nếu chị bao gồm cô bé bởi thế, chị đã đánh bị tiêu diệt chúng. Thật không chịu nổi.”

Chị Hoài luôn thấy găng tay khi nhìn thấy đông đảo chuyện như nuốm này. Thật ra những người mẹ vô lương trung ương nói là nhiều thì không phải nhiều, nói là ít thì cũng không phải số lượng nhỏ dại. Cũng phải nhìn vào ngoài ra, bao hàm đứa trẻ vừa ra đời sẽ bị tiêu diệt, bao gồm đứa bị bệnh tật bẩm sinh, hồ hết người mẹ chứng kiến đứa nhỏ chúng ta sinh ra Bởi vậy đã khóc đến bị tiêu diệt đi sống lại. Bên tôi cũng làm chị em, chúng tôi rất hiểu chổ chính giữa trạng ấy, bé đau thì bà mẹ cũng sẽ bị đau, bé khóc thì người mẹ cũng khóc.

“Một bà bầu có lợi là một người thân vừa làm cho người mẹ vừa làm cho bạn bè nhất của con thành viên. Khi chúng mang lại tuổi mong cất cánh cất cánh, bản thân mỗi chúng ta chẳng thể gông kìm chúng đâu chị, nó sẽ bị thương. Người nhà yêu cầu dạy chúng cách xuất phát sao đến an toàn.” tôi nhẹ nhàng nói quan điểm của mình mang lại chị nghe.

Chị nghiêng đầu nhìn tôi, ra vẻ bất ngờ lắm: “Ái chà! Cô em chúng tôi hiện nay cũng như BS chổ chính giữa lý ấy. Hèn nào thằng Bo căn nhà em xinh đẹp vì thế. Em cũng cần tậu một người nhà tía cho nó, nó đã sớm cảm thấy sự biến động giữa nó and bọn chúng gia đình xung quanh.”

chúng tôi chỉ cười cợt, 1 nụ mỉm cười quen thuộc khi ai ấy nhắc mang đến tính năng này. Chắn chắn là chúng tôi biết nó đang sớm nhận ra dẫu vậy chúng tôi không sợ khi cần chống chọi với với điều đấy.

Chị Hoài đứng dậy, vỗ vai tôi: “Người thương yêu em đã đi đến.”

tôi quay ra chú ý, quả nhiên từ xa chàng trai bác sĩ hiền lành khoa thần kinh đã đến. Anh có tiếng là các bạn có lợi tính, sống phóng khoáng nhưng lại căn số cũng chẳng được cũng như ý. Anh sẽ yêu cầu từ bỏ cuộc đám cưới tiếp tục 5 năm và một đứa quý ông nhỏ bởi vì bà xã anh bồ bịch, anh cũng rất ao ước níu giữ mái ấm áp cơ mà giữ có tác dụng sao nổi khi người trong gia đình phái nữ đang vô tình. Giờ thì vợ & Đấng mày râu anh đã đầm ấm mặt chúng ta cánh mày râu khác, còn anh sẽ 1 mình. Anh vô cùng quý chàng bên tôi, chắc hẳn rằng thằng ốm làm anh nhớ đến đàn ông anh. Chúng ta gần như nói chúng tôi phải mở lòng có anh, tôi cũng biết anh chất lượng không quá tồi tệ với hai mẹ con chúng tôi tuy thế tôi luôn tất cả cảm xúc chưa xứng mang anh.
Đọc full truyện chị em trinh trắng tại trang web đọc truyện online truyen24.com. Chúc độc giả truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *