Site Overlay

nhận xét truyện Quân Nhân Trong Khói Lửa

Quân nhân trong khói lửa là thể loai truyện ngôn tình văn minh có chút sủng, truyện hay & lôi kéo, đọc ngay bạn nhé.

ra mắt truyện quân nhân trong khói lửa

Tác giả: Phi Sách
Thể loại: Ngôn tình hoàn sủng, đô thị

Trích đoạn truyện quân nhân trong khói lửa

Cuối thu, chạng vạng.

Du Tại Tư ra bên ngoài thôn múc nước, đỏ may mắn tránh thoát một trận nổ oanh tạc.

Một quả mìn K413 lăn đến, cách chỗ cô đang đứng không đến 40 mét, cô ngay lập tức nằm xuống, ôm chặt đầu, không đến nửa giây, quả mìn nổ tung, mảnh vụn & bi thép bắn tung tóe khiến cho thùng nước cô bỏ quên ở phía xa bị đánh nát thành cái sàng.

Khói lửa mù mịt…

Cô ngẩng đầu nhìn lại, thôn trại trước mắt mình đặt chân, hiện nay chiến hỏa bay tán loạn trong không trung, tỉ ti khắp nơi, theo từng tiếng nổ vang dội, cô nhìn thấy nhà kho tích trữ bột mì ở cửa thôn bị dẫn lửa, bột mì dễ cháy dễ nổ, thế lửa lan tràn rất nhanh, Tại Tư chính góc nhìn thấy, rất nhiều thôn dân đang chạy trối chết cũng không phải bị bom mìn nổ chết, mà bị hỏa hoạn thiêu sống…

Cô không có xe, không chạy đc xa.

Xem thêm Truyện ngôn tình ngược

Quân vũ trang của dân tộc thiểu số ở Myanmar rất nhanh đã chạy đến, các binh lính kia mỗi cá nhân mang trong mình 1 cây súng kiểu mới, gương mặt dữ tợn, kiểm tra xem bao quanh thôn trại có còn người sống hay không.

Thây phơi khắp nơi…

Tại Tư không nhịn được liền rơi lệ, cô che miệng thật chặt không có gan lên tiếng. Đột nhiên, một cây súng lạnh như băng chọc vào sau gáy Tại Tư.

“Chỗ này có một người.”

“…”

Tại Tư thoáng chốc ngơ ngẩn.

Đó là một câu nói tiếng Myanmar cụ thể and đầy hung hăng. Cô đã nhìn thấy trận đánh thì tương tự như đã nhập cuộc vào trận đánh, các binh lính này sẽ không còn giữ lại người sống.

“Có điều dáng dấp cũng khá xinh đẹp.”

Binh lính kia nở thú vui hèn nhát, đột nhiên tịch thu cây súng.

Hắn ta ngang ngược kéo cổ tay Tại Tư, một mạch kéo đến bên trên xe quân dụng, Tại Tư liều mạng giãy dụa, hai bắp chân nhẵn bóng bị cỏ dại ven đường và đá vụn vạch ra từng vết thương.

Địa phương hoang dã đơn sơ, hiếm khi gặp gỡ được một người đàn bà trẻ tuổi xinh đẹp, các binh lính này đều là quân vũ trang của dân tộc thiểu số ở Myanmar. Quanh năm Myanmar đều xảy ra nội chiến, khởi đầu từ các năm 1960, đến nay chiến tranh chưa từng dừng lại. Myanmar rất chi là nghèo túng, xưa cũ, nội bộ quân vũ trang của dân tộc thiểu số thì ngư long hỗn tạp [1], trong quãng thời gian qua thì đại thành phần bọn họ đều coi thường quy định chính phủ ban hành, trong khu giao chiến xuất hiện con gái thì chính là – vật tư công cộng bổ sung cập nhật cho quân nhu [2].

[1] Ngư long hỗn tạp: xuất sắc xấu lẫn lộn, không nhận thấy được.

[2] Quân nhu: các thứ quan trọng cho đời sống của quân đội, chẳng hạn như lương thực, quần áo…

Thừa dịp binh lính không để ý, Tại Tư cắn hai ngụm ở trên tay đối phương.

“Thảo [3]! Chán sống?!”

Tham khảo thêm list Truyện ngôn tình cao h

[3] Thảo (艹): là một từ ngữ được dùng phổ biến trên internet, cùng với những từ “草” [cǎo] (thảo), “操” [cāo] (thao/fuck), là các từ không tiến bộ, biểu thị vô cùng khó chịu nhưng bất lực, có ám chỉ về tình dục.

Người binh lính kia liền kéo mạnh mái tóc dài của cô, tát vào mặt cô, Tại Tư ngã mạnh xuống đất, gương mặt trắng nhợt, đầu óc cũng choáng váng.

“…”

Cô bị ném vào băng ghế sau của xe quân dụng, mười mấy binh lính vây quanh, các người con trai kia xoa tay, liếm môi, trong ánh mắt đều hiện rõ vẻ nguy hiểm quỷ dị.

Tại Tư không nhịn được liền rơi lệ, Quanh Vùng chiến tranh, mạng người rẻ mạt như kiến hôi, cô sự thật chưa biết mình còn có thể làm những gì.

Tên lính kia túm lấy cô, ném súng xuống, cởi dây thắt lưng, cưỡi bên trên người cô, hai tay dùng sức kéo, thô bạo lột ra áo khoác bên ngoài của cô.

đối mặt với một xe con trai vũ trang rất đầy đủ, Tại Tư khóc không thành tiếng.

“Đợi một chút.”

Phía sau đột nhiên có người kéo tay tên lính kia.

Tên lính kia giống như không nghe thấy, liên tục cởi dây thắt sườn lưng. Người nọ ở sau sống lưng vẻ mặt tráng lệ, vội vã ngăn cản bạn bè của bản thân, nhìn thấy hắn ta còn chắc nịch muốn liên tiếp, bên dưới tình thế cấp bách, không tồn tại cách nào khác đành đấm một quyền.

“Mày bình tĩnh một chút! Mau nhìn đi, cô ta Bên cạnh đó là người China, còn là một bác sĩ người Trung Quốc!”

“…”

Tên lính kia bị đánh ngã xuống mặt đất, khóe miệng chảy máu, có chút sững sờ. Còn mười mấy binh lính còn sót lại trông thấy có người làm hỏng “chuyện tốt” cũng giơ nắm đấm lên, “Cút! Thằng mù tm [4] mày kéo cái gì đấy hả? Bác sĩ Trung Quốc nào sẽ ở khu giao chiến của Myanmar? Tiểu tử mày có phải cố tình gây sự hay không?”

[4] TMD: dùng ký hiệu phiên âm ghép lại là /t/ /m/ /d/, nghe giống “他妈的” [tā mā de] (con mẹ nó), về sau truyền bá ra còn ghép thành nhiều từ khác. TMD là 1 trong thuật ngữ thông dụng bên trên internet, TM là rút ngắn từ TMD.

“Tao gây sự? Lũ mày mở to hai mắt ra mà nhìn xem! Cô ta mặc áo blouse trắng! Bên trên áo hiện đang có quốc kỳ Trung Quốc!!”

Có thịt ai lại không muốn ăn…

Tên lính bị đánh sắc mặt nặng nề, mở một chai nước khoáng, uống ừng ực ừng ực.

“…”

Ánh sáng trong xe không đảm bảo, vài người cầm đèn pin chiếu sáng, động tác nhanh chóng xé ra một mảnh tay áo ở bên trên người Tại Tư – mặt bên của mảnh tay áo hiện có thêu một lá cờ đỏ & năm ngôi sao vàng. Rất dễ phân biệt, đó là áo blouse trắng chỉ có bác sĩ chiến trường đến từ China mới rất có thể mặc.

mỗi người bên trên xe đều yên tĩnh lại.

Trong buồng xe lặng ngắt không một tiếng động, bắt đầu từ Nguyên Nhân gì đấy, ánh nhìn của các binh lính này nhìn Tại Tư từ từ thu liễm.

“Người đàn bà này không hề động đến, đầu tiên đưa người về, để cấp trên nhìn một chút.”

“Ừm.”

các binh lính đều gật đầu. Vội vàng ngồi về ghế, không đụng chạm đến Tại Tư nữa. Có người kiếm được một mảnh vải trắng, liền nhét vào miệng Tại Tư, người còn lại lấy ra một chiếc túi vải đen ở phía trong góc xe, động tác linh động, trùm lên đầu Tại Tư.

Cảnh nội Myanmar có rất nhiều núi, trong xe quân dụng liên tiếp xóc nảy. Du Tại Tư vốn dĩ là ở nhờ tại một thôn trại gần thị trấn Loilem (*), nơi đó thuộc về khoanh vùng tranh chấp biên giới của vài quyền lực, mấy tháng gần đây, quân đội chính phủ Myanmar cùng quân đội bang Nam Shan [5] [6] & bộ đội biên phòng Pa-O [7] đều ở đây để tranh giành quyền kiểm soát điều hành thực chất của khu vực này.

[5] Shan: là một trong những bang của Myanmar, lấy tên từ người Shan, trong số những dân tộc sống ở Quanh Vùng này. Đây là bang rộng nhất trong 14 bang and các phân bổ hành chính khác của Myanmar. Trong truyện người sáng tác để là bang Nam Shan, ý nói phía Nam của bang Shan.

[6] Quân đội bang Nam Shan: được Thành lập và hoạt động từ năm 1996 – nay, là một trong thành phần trong lực lượng vũ trang của dân tộc thiểu số ở địa phương. Bây giờ quân đội bang Nam Shan kiểm soát và điều hành được đa số Khu Vực bang Shan ở đông bắc Myanmar.

[7] Pa-O: tổ chức đất nước Pa-O (PNO) là một đảng phái chính trị ở Myanmar, PNO làm chủ khu tự quản Pa-O gồm 3 thị trấn ở phía nam bang Shan là Hopong, Hsi Hseng và Pinlaung (3 thị trấn này đều là một phần hành chính của khu Taunggyi).

Ước chừng khoảng sau hai giờ đồng hồ đeo tay, cái túi vải đen đc kéo lên, cô lại bị bọn họ ném vào trong 1 gian lều trúc. Hoàn cảnh chung quanh dơ dáy cũ nát, tối tăm mù mịt, chỉ có duy nhất một ngọn nến ánh sáng yếu ớt phác họa hai thân Hình ảnh màu đen ở ngoài cửa.

Hai người con trai đứng ở ngoài cửa.

Một người lạ mặt, tầm dáng hơi thấp một chút, bên hông có một con dao quân sự phủ đầy bùn nhơ, khuôn mặt tròn, mũi hơi lõm. Người kia thì vóc dáng cao, hơi tí hon một chút, con mắt nhô ra như mắt cá vàng, đó là tên lính suýt nữa vũ nhục Tại Tư.

Ngọn nến bị dập tắt, binh lính vóc dáng cao kia một chân giẫm ở ngưỡng cửa, híp mắt quan sát, miệng hướng sang phía Tại Tư.

“Anh Miêu Luân, nữ bác sĩ này rốt cuộc thì có tác dụng gì không?”

Binh lính thấp lùn mặt tròn trầm mặc một chút, hắn ta rút ra một con dao quân sự giắt ở bên hông, dùng ngón tay thô ráp nắm lại, gõ nhẹ con dao vào lòng bàn tay bên kia.

Tại Tư len lén liếc mắt dò xét.

chúng ta nói đều là tiếng Myanmar, bất kỳ còn thêm một ít ngữ điệu của dân tộc thiểu số, Tại Tư có học qua 1 chút, cô chỉ nghe hiểu chứ không biết nói, chỉ có thể nghe hiểu khoảng bảy tám phần.

Xem ra, Miêu Luân này là cấp trên của bọn họ. Tuy nhiên bên trên bả vai hắn ta chỉ có một đường gấp khúc đậm [8], cấp bậc trung sĩ, Hình như cũng không cai quản đc…

[8] Quân hàm trung sĩ: là một trong những đường gấp khúc đậm. Ảnh cuối chương.

Tại Tư đoán không sai.

… Miêu Luân quả thật là lần trước tiên gặp gỡ phải bác sĩ người China, cảm nhận thấy ngạc nhiên, lại không biết sao cho giỏi.

Giết? Không cần thiết, chỉ là 1 người phụ nữ biết chữa bệnh mà thôi, cho cô ta một khẩu pháo AK, phỏng chừng cô ta cũng chưa biết phải lên đạn nổ súng như thế nào.

Nhưng giữ lại, đối với quân đội của chúng ta bổ ích sao? Một người đàn bà xinh đẹp như vậy, người mẫu chân dài eo thon, thiên kiều bách mị [9], một cái nhấc mắt, từ trong xương cốt tất cả đều là lẳng lơ, đưa cho ai đó, sợ rằng đều không chân thực…

[9] Thiên kiều bách mị: quyến rũ và mềm mại quyến rũ.

Miêu Luân hơn ba mươi tuổi, hắn ta có thể bò lên chỗ đứng lúc này hoàn toàn nhờ vào bản lĩnh của ba bà xã, hắn ta biết rõ mọi mánh khóe trong Quanh Vùng quân sự này, chuyện liên quan đến tiền đồ, hắn ta không có gan đùa với lửa… Nếu không, chính hắn ta giữ lại người phụ nữ này Ngược lại cũng không tệ.

trong tích tắc, trong đầu hắn ta đột nhiên nhớ tới một người.

À, đúng rồi.

“Chu đoàn trưởng [10] đâu?”

[10] Đoàn trưởng (团长): là chức vụ lãnh đạo cao nhất của một trung đoàn trong quân đội, thường do sĩ quan cấp trung tá hoặc thượng tá đảm nhiệm. Mỗi trung đoàn có khoảng từ 1000 đến 3000 người. (Tương đương với chức vụ Trung đoàn trưởng ở nước ta)

“Hình như đi thi hành nghĩa vụ còn chưa quay về.” Binh lính khẽ run, trí nhớ cũng không cụ thể lắm. Trong chớp mắt liền móc điện thoại di động nằm ở trong túi ra, “Nếu không thì bây giờ em gọi Smartphone hỏi một chút?”

“Chậm đã…”

Miêu Luân nở nụ cười, dùng mũi dao gõ một chiếc vào cổ tay binh lính kia.

Có liên quan đến chuyện tình của Chu Giác Sơn, bên trong quân khu [11] luôn luôn cảnh giác từng li từng tí.

[11] Quân khu: là một tổ chức trong quân đội có trách nhiệm đảm bảo an toàn một lãnh thổ nhất định trong một giang sơn. (Hiện nay Myanmar có 13 quân khu)

Vị trưởng quan này từ trên phái đến, năm nay gần đầy ba mươi tuổi, tuổi quân đã mười 1 năm, Lý Do chính vì thân phận đặc biệt, vượt cấp đến cấp bậc Thượng tá [12], trải nghiệm đãi ngộ chức vụ đoàn trưởng. Người này ngây người ở quân khu bang Nam Shan không tới ba tháng, hành tung luôn luôn thần bí, thường độc lai độc vãng [13], rất hiếm giao thiệp với người ngoài.

[12] Thượng tá: là cấp sĩ quan cao hơn trung tá và thấp hơn đại tá.

Đọc full Truyện đam mỹ sủng

[13] Độc lai độc vãng: ít vận động cùng với đội ngũ, là 1 trong loại xử sự rất chi là độc lập, thích hoạt động một mình.

Nghe đồn rằng, anh ta không phải là người Myanmar, nhưng khuôn mặt anh ta là người Á Lục, tinh thông sáu loại ngữ điệu, thủ đoạn tàn tệ, hành sự quyết đoán, ngay cả thủ tịch bộ trưởng [14] bang Nam Shan cũng phải cho anh ta ba phần mặt mũi, người trong quân khu không ai không phục không sợ anh ta, bất kỳ liếc nhìn anh ta, cũng không khỏi cảm nhận thấy mồ hôi sau sống lưng chảy ròng ròng.

[14] Thủ tịch bộ trưởng (首席部长 – chief minister): trong tiếng Việt gọi là , là 1 trong những chức danh đứng đầu hành pháp tại một cơ quan địa phương. Chức danh này được sử dụng nhiều ở các tổ quốc chịu ảnh hưởng của hệ thống chính trị nước anh (Trước đây Myanmar đã từng là thuộc địa của Anh).

“Điện thoại của đoàn trưởng sao mày có thể tùy tiện gọi? Tiểu tử mày… Chờ Chu đoàn trưởng trở về thì nói ở trước mặt! Gấp cái gì? Thật là…”

Trong câu nói của Miêu Luân có hàm ý.

Hắn ta xoa cằm cười nguy khốn.

Nơi này là quân khu bang Nam Shan, bên phía trong quân khu này còn có ai chưa chắc chắn bên người Chu Giác Sơn thiếu nữ nữ?

tổ quốc Myanmar này thịnh hành chính sách một ông chồng nhiều vk, đàn bà là gia sản tư hữu [15] của đàn ông, phái nam đến tuổi kết duyên, thì nên sớm lấy bà xã sinh con.

[15] tài sản tư hữu: là tài sản thuộc quyền chiếm hữu cá thể.

Nhưng Chu Giác Sơn rõ ràng không giống với chúng ta, từ tác phong hoạt động và sinh hoạt của người này cho biết, anh ta cũng không giống một người Myanmar. Nhưng là nam nhi thì chung quy vẫn có một nhu yếu cơ bản, này không hẳn, trước kia họ từng Tặng Ngay anh ta một người đàn bà Myanmar nhưng anh ta cũng không nhìn thuận mắt. Như vậy đợi anh ta trở về, bọn họ sẽ đưa người phụ nữ ngoại quốc này cho anh ta…

Binh lính kia đã hiểu, tiếp nối cười xấu xa, “Anh, vậy vạn nhất… Chu đoàn trưởng ngài ấy vẫn chướng mắt thì làm sao bây giờ?”

Miêu Luân cười nhạo, liếc nhìn binh lính kia một cái.

Thì tiếp nối còn tồn tại phó đoàn trưởng, liên trưởng [16]… “Vậy cũng không đến lượt mày!”

[16] Liên trưởng: là chức vụ chỉ huy tối đa của một biên chế trong quân đội, thường do sĩ quan cấp thượng úy hoặc trung úy đảm nhiệm. Một liên đội có khoảng 100 người. (Tương đương với chức vụ Đại đội trưởng ở nước ta)

Đêm càng khuya, Chu Giác Sơn mới từ tiền tuyến trở về, ngày hôm nay xung quanh bang Shan không sai biệt lắm lại có thêm vài vị trí bị ném bom, hắn đi đôi giày quân dụng black color như mực, từ trên xe jeep nhảy xuống, bên cạnh hông có đeo một khẩu súng ngắn 92G làm bằng thép không gỉ, đi thẳng đến cửa nhà Miêu Luân.

Cửa phòng đóng chặt bị một cước đá văng.

Vành mắt Chu Giác Sơn muốn nứt ra, từ bên trên cao nhìn xuống, thoáng chốc móc ra khẩu súng, để trên huyệt thái dương của Miêu Luân.

“Nói! Ai tm cho mày nổ khoanh vùng tranh chấp của thị trấn Loilem!!”

… Toàn bộ binh lính của nhà đều sợ đến choáng váng.

bên trên trán Miêu Luân các giọt mồ hôi đổ ào ào, sắc mặt trắng bệch, con ngươi chóng vánh đảo đi đảo lại, “Chu, Chu đoàn trưởng, này này này, chuyện này không liên quan đến tôi mà… Toàn bộ đều là ý của tướng quân Hồ Nhất Đức! Cửa Hàng chúng tôi cũng đều là nghe lệnh làm việc thôi!”

không tồn tại mệnh lệnh của cấp trên, chạm mặt phải loại hành động quân sự như vậy này, cho dù… Cho hắn ta một vạn lá gan thì hắn ta cũng không dám làm.

Chu Giác Sơn híp mắt, thu hồi 92G hiện ra ánh sáng lạnh buốt.

Hắn bấm số điện thoại của Hồ Nhất Đức, điện thoại thông minh thông nhưng không ai nghe máy, người nam nhi hai chân thon dài, sải bước chân trở về bên cạnh xe jeep của bản thân, bất thần giương mắt lên, đụng phải một đôi mắt trong veo như nước.

Đồng tử của Chu Giác Sơn co lại, kéo Tại Tư đang nằm trên ghế sau xe của hắn, bị bịt miệng, tay chân bị trói.

“Từ đâu tới?”

Người hắn hỏi là Miêu Luân ở sau sườn lưng.

Miêu Luân lau các giọt mồ hôi ở sau ót, khẩn trương trả lời, “Cô ta, nhặt đc ở trong Quanh Vùng tranh chấp. Là một trong bác sĩ tình nguyện, những đồng đội chưa biết có công dụng gì không, thấy trên áo cô ta có quốc kỳ China nên đem người về.”

Quân đội độc lập của dân tộc thiểu số mặc dù không Để ý đến quy định của chính phủ Myanmar, nhưng vẫn luôn luôn kính nể chính phủ China, ở bên phía trong khu giao chiến, không giết người Đài Loan Trung Quốc, không giết bác sĩ, đấy là nhận thức khá thông dụng.

Xem thêm Truyện sắc

Chu Giác Sơn trầm mặc.

Mím môi, buông lỏng Tại Tư.

“Thả là đc, ném ở chỗ tôi làm gì?”

Chu Giác Sơn quanh năm đóng quân ở chiến trường, đã bao nhiêu năm rồi chưa nhìn thấy đàn bà, nội chiến ở Myanmar đã vài thập niên, quân khu của bang Nam Shan chính là… Chiến trường thứ hai, con gái… Tuyệt vời không phù hợp có mặt ở nơi này.

Miêu Luân cười ngượng ngập, cúi đầu khom lưng giải thích rõ Nguyên Nhân, “Không cần như vậy đâu, đoàn trưởng, ngài nhìn cô ta vừa trắng lại vừa mềm, khuôn mặt lại đẹp, thả… Rất tiếc…”

“Hơn nữa bây giờ trên người người phụ nữ này không có bất cứ giấy chứng nhận [17] nào, chỉ việc họ không thả người, cũng không một ai biết thật ra cô ta vẫn tồn tại sống. Huống chi… Cô ta còn tận mắt chứng kiến toàn thể quá trình Cửa Hàng chúng tôi cho nổ thôn trại, đem cô ta thả ra ngoài, hơn phân nửa là sẽ bật mí bí hiểm…”

[17] Giấy chứng nhận (证件): là giấy do cơ quan có thẩm quyền cấp cho để chứng thực một sự việc. Những giấy chứng nhận thường hay chạm mặt là CMTND, hộ chiếu, visa…

Không giết cô ta, thì đã coi như là nhân hậu.

Ngay từ lúc đi trên đường, các binh lính cũng đã cẩn thận lục soát người Tại Tư. Một người phụ nữ không có tiền không có giấy chứng nhận không có dòng thiết bị liên lạc, cho dù thật sự thả cô ta ra, ở phía trong rừng sâu núi thẳm này, 1 mình cô ta cũng không sống nổi.

con gái thôi, càng nhiều càng cao… Miêu Luân quan tâm đến thay vì để cô ta bị hổ sói ăn thịt, chi bằng lưu lại phía bên trong quân khu này, nhiều lúc hoàn toàn có thể liếm một ngụm sờ một cái.

Hắn ta cúi đầu nhỏ giọng rỉ tai nói, “Nếu như ngài thật sự không muốn, vậy tôi đây sẽ dùng cô ta chiêu đãi các đồng đội dưới trướng…”

Chu Giác Sơn hơi dừng trong chốc lát.

Hắn nhìn Tại Tư đang nằm trong xe, cô bé bé dại lê hoa đái vũ [18] đang khóc, một tay hắn chống đỡ ở trên cửa xe, lông mày nhíu chặt thành một chữ xuyên [19].

[18] Lê hoa đái vũ: chỉ hệt như hạt mưa đọng trên hoa lê. Vốn dĩ là miêu tả tư thái của Dương quý phi lúc đang khóc. Sau đây sử dụng miêu tả sự xinh đẹp của cô bé.

[19] Chữ xuyên: 川

Tại Tư không muốn đi cùng Miêu Luân, cô không muốn, cô biết người đàn ông trước mắt này ít nhất còn tồn tại chút lý trí, nếu mà nằm trong tay các binh lính kia, kết cục của cô hoàn hảo và tuyệt vời nhất còn không bằng trực tiếp bị bom mìn nổ chết.

Cô cố hết sức ngồi dậy, hai cánh tay lộ ra bên ngoài cửa sổ, mười ngón tay nắm thật chặt quân phục của Chu Giác Sơn.

Miệng cô bị nhét miếng vải trắng, không tồn tại biện pháp thì thầm, bị nghẹn ở cổ họng, chỉ rất có thể dùng xoang mũi phát ra thanh âm “Đừng đừng”…

Môi mỏng manh của Chu Giác Sơn mím chặt, tâm phiền ý loạn.

Tại Tư nhéo chặt hắn không thả.

「Van cầu anh…」

「Mau cứu tôi」

thời gian trôi qua từng giây từng phút, nguy hại dần dần đến gần…

Miêu Luân tiến lên bắt người.

bỗng nhiên, Chu Giác Sơn hít một hơi thật sâu, hắn dùng lực vỗ một chiếc vào kính chắn gió, cánh tay dài lộ diện, chắn Miêu Luân ở sau lưng.

Hắn trầm giọng, âm vang từng chữ rất có lực.

“Quên đi, người thứ nhất tôi đặt tại phần này. Trong tương lai đi theo tôi, ai tm cũng đừng có nhớ thương.”
Chúc bạn đọc truyện quân nhân trong khói lửa vui mừng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *