Site Overlay

Nhận xét truyện nhắm Mắt Nhớ Mở Mắt Yêu

Anh chẳng phải là một người thân da trưởng, không phải là một gã Đấng mày râu cộc cằn dẫu vậy tất cả những gì anh nên chỉ là duy nhất một cô gái đảm đang giống như hoàn tất đều công việc trong người trong gia đình…Chỉ Vậy nên thôi tuy vậy có lẽ rằng chính cô lại là gia đình chưa thích phần đa việc do vậy…

Giới thiệu truyện chú ý đến mắt nhớ mở mắt yêu

Tác giả: Ki No
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện chú ý đến mắt nhở mở mắt yêu

Cô với lấy chiếc điện thoại màu đỏ ở trên bàn ghế làm việc, hí hoáy biên soạn một tin nhắn, chuyển cho anh.

“Anh, về tối nay cữ ăn gì đâu nhé. Nhớ ấy. Hứa rồi ấy. ”

Cô chính là người thiếu phụ văn minh, có mang cũng cầu tiến, nhưng lại yêu đề nghị một tổ ấm “như anh”. Tuy anh không phải là quá gia trưởng, nhưng mà luôn giữ chiếc có mang, cô gái là người thân buộc phải âu yếm đến đời sống mọi người, điều kiện điều đơn giản nhất đó chính là cần biết chế biến ăn uống. Và cô thiếu nhất chính là điều kiện ấy.

Cô cũng chưa rõ, đây là anh ước ao mua một lý do để đẩy cô ra xa anh, hay đó chính là điều anh khẳng định trông chờ ở một cô nàng mà lại sau này sẽ hóa thành bà xã của anh, người mẹ của con anh. Dù sao đi chăng nữa thì cô cũng luôn tạ thế phục trước anh. Chỉ cần anh mong muốn, cô vẫn cố làm, dù mong muốn hay không.

Tan Sở, cô hí hửng lượn một vòng trong nhà hàng, mưu mô sẽ cho anh một bất cứ lúc nào. Lúc này cô đã làm đầu nơi nấu ăn, mặc dù đây là lần bước đầu cô đứng căn bếp. Trong cân nhắc của cô ấy, nấu nạp năng lượng có lẽ cũng chưa quá cực nhọc như Việc theo đuổi anh đâu. Chỉ cần đồ ăn tươi ngon, chỉ dẫn mọi, vững chắc cô đã làm được. Sau đó anh cần phải chú ý cô sở hữu con mắt khác. Cô mỉm cười tít mắt, mộng ảo bao giờ cũng là màu hồng.

Thực tế bằng chứng cô sẽ quá nông cạn rồi. Đứng trước quầy thức ăn, cô tất cả chút dở khóc dở cười cợt. Trước đây, cô chỉ có đi siêu thị trong vòng mười phút là sẽ có vẻ hoàn hảo bước đi mang số đông thứ người nhà bắt buộc. Đơn giản bởi vì cô chỉ cần tậu quầy mì gói. Hiện giờ, cô vẫn luẩn quẩn bước này hơn bố mươi phút nhưng vẫn chưa được thỏa thuận được nhà bạn cần phải làm những gì. Không giống mang câu hỏi cách xử trí hàng ngàn số lượng, lần đầu nấu ăn đối mang cô chắc chắn là thử thách. Nhưng do anh, cô tự nhủ mọi người yêu cầu núm ngoài ra nữa. Thiết yếu sử dụng nhan sắc để câu dẫn anh, cô liền chuyển làn phân cách qua bao tử của anh. Có lẽ rằng cần đến vì giác để đánh lừa cảm giác của anh ý đang công dụng. Cô âm thầm hi vọng, rồi đẩy xe đi theo một thành viên gia đình bạn nữ đứng tuổi bên trước. Cô đấy lấy gì, cô sẽ lấy theo thứ đấy. Quá thông minh!

rút cục cô cũng xách được một túi phệ đều thứ mà lại cô cho là có vẻ nấu thành một bữa cơm mối tình hoàn hảo dành mang lại anh. Cô đặt dòng laptop ngay trên bàn bếp, google tậu một món thức ăn mà anh thích, sau đấy thể theo chỉ dẫn nhưng có tác dụng. Bao gồm quá nhiều thứ nên nhớ, các gia vị nào cần đi kèm mang món nào, đề xuất ướp trong bao lâu, cái mớ hướng dẫn này khiến cô rối tung lên cả. Chẳng hề chỉ đơn giản là cho tất cả các gia vị vào sao, tại sao lại có thêm thứ đến trước, bao gồm thứ lại mang đến sau? Cô khẽ nhún vai.

“Như nhau cả thôi.”

cũng như có dòng suy nghĩ gia đình đang học theo đúng chỉ dẫn, ắt hẳn sẽ phát hành món tiêu hóa, ăn tối của cô ấy đã hoàn thành. Những thứ hầu hết là màu đen. Cô khẩy khẩy con cá đang nằm trên dĩa, lớp không tính sẽ cháy xém, phía trong lại là thịt đỏ. Rau muống đáng lẽ nên blue tươi mơn mởn, vào tay cô đã trở thành một đống bùi nhùi nát bét. Quan sát thành công của mình, cô khóc chưa ra nước mắt. Có tác dụng sao bây giờ? Lỡ hẹn anh rồi. Để anh thấy đống này thì còn điều gì là bên mũi nữa. Nghĩ đến điệu cỗ mỉm cười khẩy của anh, cô khẽ rùng người trong gia đình. Trước hết phải tẩu tán đám này đi vẫn. Cố là mọi thành phẩm của cô ấy phần lớn được đăng cam kết hộ khẩu tại săng rác.

“Phì.”

Cô giật mình quay lại, thì thấy anh đang đứng ngay sau lưng. Cô đứng hình, mắt trừng bự. Hỏng bét, chưa gì mà sao anh đã đi đến đây rồi. Cô nhe răng nhìn anh mỉm cười gượng gạo, khẽ nhích nhích thân thành viên, bít đống hổ lốn ẩn dưới lưng lại. Hi vọng anh không nhìn thấy gì cả. Quan sát điệu cỗ lấm lét của cô ấy, anh lại cười cợt.

A, xấu hổ bị tiêu diệt đi được. Mặt cô Bỗng chốc đỏ bừng, đẩy anh bật dậy khỏi nhà bếp.

“Đi, đi, ai mang lại anh mang lại đây hả? Lại còn tự tiện vào căn nhà con người ta.”

“Ha ha… ”
>> tham khảo thêm thể loại Truyện ngôn tình sủng

nỗ lực tay đấm thùm thụp vào lưng anh.

“Còn dám cười cợt em.”

Anh càng cười cợt độc ác.

về tối đó, gồm hai bạn cùng cả nhà nạp năng lượng mì gói.

chú ý cô hùi hụi ăn mì, bên cũng chưa dám ngẩng lên nhìn anh một dòng, lòng anh lại thấy ngưa ngứa. Lúc chiều nhận ra tin nhắn của cô ấy, anh vẫn ngửi thấy mùi mưu mô rồi. Chờ mãi tới bảy giờ vẫn chẳng thấy cô gọi lại. Anh sợ cô có chuyện gì bắt buộc chạy qua ngôi nhà cô xem thử, kết luận là được chứng kiến một round Như vậy. Anh khẽ bật cười cợt. Cô gái ngốc. Lẽ nào anh chưa hiểu cảm tình mà lại cô dành mang đến anh. Chỉ là anh đã tự dặn người thân tất yêu yêu cô được. Tương lai chắc hẳn rằng anh đang cưới một bà xã hiền thảo, biết quan tâm gia đình tuy vậy tuyệt nhiên teen girls đấy tất yêu là cô. Dù đến cô bao gồm vậy bởi anh các cầm cố nào đi chăng nữa.

Sáng dậy từ đầu đến chân rã rời, cũng cảm nhận lười biếng. Thứ sáu rồi, nỗ lực nốt ngày nay thì lại tới ngày nghỉ cuối tuần. Tự động viên thành viên gia đình đặt lên tinh thần một ít. Tới công ty thấy mấy bà mẹ xúm xít lại một góc hô bự Hotline nhỏ dại, bản chất tò mò ham thị phi của thiếu phụ nổi lên, cô phi vào đám đông.

“Chuyện gì? Tất cả gì hot?”

nhỏ nhắn An trong công ty là phái nữ xinh tươi, dáng tổ ấm nhỏ bé, da trắng môi hồng, tiêu biểu mang đến nhân vật tiểu bạch thỏ ngoan ngoãn xinh tươi. Thanh nữ ngồi vị trí trung tâm vòng xoáy, má đỏ, tai hồng, ngượng ngịu chưa nói gì. Chị Lan Nhanh tay Cấp Tốc miệng giải thích.

“Bồ chúng bộ quà tặng kèm theo xoàn. Dây chuyền diamond nha. Phệ lắm. Sáng lắm.”

Nói ngừng còn cười hắc hắc, rất là nguy hiểm.

“Sao bỗng nhiên lại khuyến mãi quà?”

“Con khùng này, từ bây giờ ngày 14 tháng 2 nha. À quên, ế như mày thì có tác dụng gì biết 14 tháng 2.”

Mấy chị em phá lên mỉm cười. Tiếng cười còn chưa kịp chấm dứt, không gian bao phủ Dường như đặc đặc lại, cảm thấy biệt lập khí trời Sài Gòn bỗng nhiên bớt đi hẳn chục độ, chị Lan xoay chiếc lưng cứng nhắc, khóe miệng sẽ còn đọng một nụ mỉm cười méo xệch. Chưa sai, chưa sai. Đụng đề xuất hung quỷ rồi. Sếp đang còn trơ trọi nha, lần này cồn vào chẳng phải chuyện nhỏ tuổi đâu nha.

“Ha ha ha ha ha.” mỉm cười ra nước mắt, cô thật trù trừ thời thay mà xổ ra một tràng cười buôn bán thiên cung cấp địa, bụng gập lại sém chút cắm luôn đầu vô cạnh bàn, bạn Cấp Tốc chân nhanh tay lựa thời cơ trốn về lô cốt.

Lúc cô ngẩng mặt lên thì thấy sếp đứng trước mặt chúng ta, tay vắt theo một sấp hồ sơ, không thương tiếc đập loại rầm lên bàn làm việc, đương nhiên một lời nói đầy giá buốt: “Cuối buổi nộp lại mang lại bên tôi.”

Lòng đổ nước mắt cũng như suối, sếp ơi sếp ơi, chúng ta là các bạn đồng cảnh ngộ mà lại. Rồi lại bí mật tự sỉ vả người nhà cả nghìn vạn lần, và đúng là cái đồ não bò, trù trừ chọn thời cầm. Aizzzzz, số khổ nha!

một ngày dài quan yếu sử dụng rộng rãi buôn bán, chất xám cứ trôi tận đi đâu. Gắng lắm mới tới năm giờ. Chị Lan rủ đi ăn bữa tối.

Chị Lan đã làm được ông chồng, chị là bạn người vợ mạnh mẽ và đơn lập, đối mang chị lấy chồng không Có nghĩa là phục vụ chồng, chỉ là mua một người nhà bên nhau đi hết cuộc đời này thôi. Cô hỏi chị sao không về nạp năng lượng cơm cùng ông xã, chị bảo bây giờ độc đáo, chế tạo ra thời gian mang đến ổng sẵn sàng rubi. Nói chấm dứt lại cười mập. Bên mày rạng rỡ, phủ lánh tia sáng ấm no. Cô thực sự cảm giác ghen tị với chị thật nhiều.

Ẳn xong với mọi người trong nhà đi bán buôn, hai bà mẹ dạo khắp các boutique trên đường lớn, khu phố này nhộn nhịp, là phố siêng bán buôn của các tín đồ cá tính riêng. Lúc bước đi rời khỏi liên can giày, cô thấy một bóng hình thật quen. Chiều cao ấy, mái tóc đó, tấm lưng đó. Không phải là anh sao? Anh đứng trong liên quan đồ vest, một cô gái đáng yêu tóc nhiều năm mặc váy trắng thanh thoát đã khoác vest giùm anh. Cô đó cười sở hữu anh, anh cũng chú ý cô đấy cười cợt. Cô ấy xoay anh vòng vòng, anh sủng nịch học theo. Mắt bỗng nhiên nhòe đi, cô gái ấy… đúng kiểu anh thích.

Chị Lan tính tiền xong xuôi, ra thấy cô đứng cũng như trời trồng quan sát qua mặt đường. Chị ngước chú ý theo hướng đó, chỉ thấy một cặp người thương.

“Bồ mày sao?”

“Không đề nghị. Gia đình bạn quen thôi.”

“Ừ, đi tiếp hay về.” Chị Lan thấy mắt cô long lanh, thầm nghĩ chẳng hề chúng GATO tới phát khóc rồi chứ, aizz, sau này trước bên gái ế cứ đề nghị cẩn thận, gây thương ảnh hưởng trung khu lý cho người khác thật là thất đức mà lại.

“Dạ. Bữa sau em đi mang chị tiếp nha.”

Về tới căn nhà, tháo cỗ váy văn phòng và công sở bó chặt, cô choàng vào người một mẫu váy liền tới ngang đùi, đổ người nhà xuống mẫu đệm êm ái. Mắt khẽ chú ý đến, miệng khẽ rên rỉ theo một giai điệu bí ẩn.

Rèm mi rung rung, ngôi nhà quá trống trải. Cô với tay lấy dòng điện thoại trên giường. Bấm số điện thoại nhưng ngay cả khi đã mơ cô Có thể bấm, suy xét cả nửa ngày bắt đầu đủ quả cảm ấn vào nút call màu xanh da trời.
>> bài viết liên quan phân mục Truyện đam mỹ sủng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *