Site Overlay

Đánh Giá truyện Trần Khinh Yên

Trần Khinh Yên chính là Sátthần đầu thai khiến các bạn. Sát thần tự bỏ quyền năng của thần, đầu thai thực hành chúng ta trần mắt giết, mang tên Trần Khinh yên, Tính đến nay đã qua tam kiếp

trình bày truyện Trần Khinh Yên

Tác giả: Dương Xỉ
Thể loại: ngôn tình, huyền huyễn, cổ kính

Trích đoạn truyện Trần Khinh lặng

sau thời điểm làm việc ngơi nghỉ quán cơm xong, Trần Khinh yên ngay tức khắc về nhà. Trời sẽ xâm xẩm tối. Đang bên trên đường đi thì nàng thốt nhiên chạm mặt một ông lão. Ông ta xuất hiện từ phía sau nàng, đậy tiếng gọi :

– Trần Khinh im.

Nàng quay gia đình lại nhìn, ánh nhìn nghi vấn nhìn ông lão râu tóc bạc phơ :

– Ông là ai? Tôi quen ông à?

– Ngươi không quen ta, nhưng ta biết ngươi – Ông lão vuốt bộ râu cười hiền đức hoà – Khinh yên ổn, ngươi vốn là Thần. Bấy lâu phiêu lưu dưới hạ giới, cũng tới lúc bắt buộc quay trở về rồi.

Khinh yên nghe ông lão nói toàn các trang bị phức hợp, thờ ơ bỏ đi. Mà vừa new quay mọi người thì nàng vẫn thấy ông ta hình thành trước mặt bạn. Nàng nghi ngại, quay lại phía sau đặt chắc rằng không có nhì ông lão tương đương nhau như tạc vẫn bày trò có nàng. Ông lão lại vuốt râu cười :

– Đừng nhìn nữa, vẫn chính là ta. Ta chỉ sử dụng chút phép dịch chuyển light novel mà thôi. Khinh yên, hãy tin ta. Ngươi thực sự là Thần.

– Tôi không tồn tại thời kì chơi mang ông. – Khinh yên nói mang vẻ thản nhiên, xong bỏ đi thẳng. Ông lão kia đành đứng yên đó, khước từ cười vẻ bất lực, thật là ko kể nổi…

đột ngoại trừ ông, sinh ra một đám khói đỏ, thoắt loại tụ thành 1 bà lão tóc búi cao, búi tóc còn cài 3 cái thoa độc. Bà ta cười đầy thích chí :

– Lưu lão 3, ta biết ngay là ông không kết thúc việc được mà. Trần Khinh yên ổn thì yêu cầu đặt bà già này ra tay!

– Bà tự hào quá không thế? – Ông lão kia nhướng đôi mày trắng nuột cười – Trần Khinh im là nhân loại thế nào, cả bà và ta hầu như rõ như lòng bàn tay rồi. Trừ các gì quan trọng với nàng ta, nàng ta sẽ không còn thân mật suy xét đâu.

– Hừm, ông thử kể bà đây không thuyết phục đc xem? Nhân loại Trần Khinh im bởi vì bản thân chứ không bởi vì kẻ không như. Chỉ là cho nàng ta nhìn thấy đủ ích lợi mà nàng ta phải thì nàng ta sẽ trở về thôi.

Đọc thêm list Truyện ngôn tình 18+

Lưu lão ông vuốt râu gật gù :

– đc rồi… Chỉ với kẻ oắt như bà thì new nghĩ ra bí quyết này. Ta đợi xem bà hành sự ấy.

Vị lão bà thoắt chiếc sẽ tan phát triển thành trong đám khói đỏ, ko giữ lại lấy một lời.

. . .

Khinh yên ổn vừa về nhà, còn chưa kịp uống nước đang nhìn thấy một bà lão ngồi trong căn hộ, thanh nhàn cười chào nàng :

– Trần Khinh im, mấy tháng rồi chưa gặp ngươi… À quên, tính theo thời gian bên dưới trần gian phải là vài trăm năm rồi đó. Ha ha.

– Bà là ai? Nào bà vào đc nhà tôi? – Khinh lặng nghi vấn nhíu mày hỏi. Bà lão cười béo, tự chia sẻ người thân :

– Ta là Vũ Mạc, các bạn ta sẽ tốt gọi ta là Vũ bà bà. Bữa nay ta tới đây là đặt nói chuyện mang ngươi.

– Chuyện gì? – Nàng ghẻ lạnh rót nước uống – Là chuyện mà ông lão râu tóc trắng như mây mới đây định nhắc sở hữu tôi ư?

Vũ Mạc cười to, vỗ tay đôm đốp :

– không hổ danh là Trần Khinh yên ổn, sang trọng tinh tường. Thôi ko tầm phào nữa, vào chuyện chính nhé. Ta mong mỏi ngươi chú ý vấn đề quay trở về thiên đình, phục hồi lại phép lực Thần pháp của bạn.

– Tôi không hiểu nhiều bà sẽ nói gì – Nàng hờ hững đáp lời. Vũ Mạc gãi đầu :

– đương nhiên là không hiểu nhiều. Ai bảo ngày ấy ngươi tự xoá đi kí ức của mình chứ? – Bà rút từ ngực áo ra đưa cho nàng 1 cuốn sách sở hữu tựa là “Thiên giới sơ thảo”. – Đó là cuốn sách chủ yếu độc nhất vô nhị biên chép về Thiên giới. Ta lấy từ trong Thiên Thư phần nhiều đấy. Ta biết chắc ngươi đã buộc phải.

– Cứ cho là đúng như bà đang nói thì vì sao tôi đề nghị nghe theo bà?

Đọc list truyện đam mỹ cao h hay đặc sắc nhất tại đây

– Ta khiến cho vậy ko được lợi lộc gì đâu, cũng chẳng sở hữu ý cưỡng ép ngươi. Ngươi kiên quyết đi xuất xắc nghỉ ngơi là chuyện của ngươi, ta không tồn tại can hệ. – Bà cười đáp – chỉ cần giả dụ ngươi trở về thiên đình, quay về làm cho Thần như hồi trước thì rất hữu ích cho ngươi. Ngươi muốn quyền năng, ngươi ước ao 1 đời sống tuyệt, hầu như cũng có, chỉ với ngươi trở về. Ngoài ra, vì mong ngươi quay về buộc phải Ngọc Hoàng cũng sẽ nhượng bộ cho ngươi tự do tự tại bên trên thiên tào.

Khinh lặng nghe hoàn thành, nhếch mép cười nhạt :

– Quả là tương tự chuyện thần thoại cổ xưa.

– Khinh lặng, Thiên giới chẳng phải là bởi vì nhân loại mường tưởng ra, mà nó sở hữu thật. – Vũ Mạc nhẫn nại giải thích – Ngươi sống sống nhân gian, nghe mình trần mắt giết thịt truyền khẩu nhau các câu chuyện về một nơi khác nơi này buộc phải ngươi mới không tin chính là thật. Coi thêm truyện đam mỹ ngược

– Vậy bà minh chứng cho tôi xem mình Trời xuất xắc giang tới đâu đi. Bà có thể hô mưa phát âm gió, dời non lấp hồ ư ?

– Khinh yên, ta hoàn toàn có thể, mà ko nên khiến đến mức ấy. Ngươi nhìn đi, có người thân làm sao ngươi từng gặp gỡ qua có thể trở nên hoá vậy đó tốt chưa?

Trần Khinh lặng bất chợt nhìn thấy bà lão rùng chúng ta biến thành một đám khói màu đỏ, hết tản ra lại tụ lại, thoắt tải khắp phòng. Khinh im quá bất ngờ quan sát không chớp mắt, tiếp nối im thin thít hồi lâu mới kể :

– Vậy là đủ rồi.

– Ngươi tin ta rồi chứ?

– Tin rồi. Chuyện bà nhắc, tôi đã suy nghĩ.

Vũ Mạc vui tươi đưa cho nàng 1 thiệp mời dát vàng, trên với viết mấy chữ “Trúc Lâm Yến” cộng 1 ngọc bội, nói:

– giả dụ ngươi đồng ý thì hãy tới tham dự yến tiệc này. Trong thiệp mời đang ghi rõ : Tháng Giêng năm sau. Từ giờ tới khi đó còn tứ tháng nữa, hãy kiên cường cho kỹ. Thiên tào chờ ngươi.

nhắc chấm dứt lời, Vũ Mạc biến đổi khói mà đi mất. Khinh yên nhìn nhì đồ vật trong tay & cuốn sách Trời bỏ lên trên bàn, gương mặt vốn thanh thản điềm tĩnh lại hiện rộng rãi vài phần nóng nực thâm trầm.

Nàng cầm cuốn sách lên, bắt đầu giở ra hiểu.
Chúc bạn đọc truyện ‘Trần Khinh Yên’ vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *