Site Overlay

Đánh giá truyện Tam Giác Mùa Hè (Liệt Đồ)

‘Tam giác mùa hè’ là một tam giác tưởng tượng của khung trời đêm, sở hữu cụm đỉnh là sao Ngưu Lang, sao Deneb cũng như sao Chức phụ nữ. Hai đỉnh Ngưu Lang, Chức đàn bà là hai ngôi sao nằm ở hai mặt bờ của thiên hà. Đỉnh còn sót lại sao Deneb là chiếc cầu ô thước thông thạo đôi bờ Chức phụ nữ Ngưu Lang mãi mãi không rời.

Giới thiệu truyện tam giác mùa hè

Tác giả: Giải Tổng
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện tam giác mùa hè

rời khỏi Hồng Dương bố năm, khi lần nữa đặt chân trở lại chỗ đất này, Tần Liệt đã toá vứt mẫu thiết kế hào bóng xa hoa ngày nào. Anh mặc mẫu quần Jean và mẫu áo thun T-shirt giản dị, mưa nắng đã làm cho vai áo bay màu, dưới chân là đôi giày leo núi black color, tuy là mẫu thiết kế của không ít năm về trước, tuy thế khi khoác trên người anh, đang chẳng thể nào trói buộc được nét hòa bình phóng khoáng đầy táo tợn của bệnh nhân đại trượng phu này.

Anh đứng ở lối ra sân ga, híp mắt ngẩng đầu nhìn lên trời, mây xám ngắt một màu bàng Bội nghĩa, chưa tất cả ánh mặt trời, không thể nào so được mang loại chặn ngắt blue trong veo của núi đồi. Tần Liệt móc từ trong túi quần ra một gói bé dại, nhón tay lấy quả táo tàu khô ném vào miệng, má trái phồng lên, giống như thấy rõ hành động sẽ nhai. Anh đứng đó một lúc, hờ hững lật qua lật lại cái gói trên tay, rồi đút lại vào túi quần.

Hồng Dương sẽ thay đổi các, đầy đủ căn nhà lợp tôn lâu đời chống chọi với ngôi nhà ga trước kia đã được rứa bằng phần nhiều tòa nhà cao tầng nối liền nhau san ngay cạnh, làn đường mở rộng, đang sớm không còn ngoại hình của năm đấy.

Tần Liệt thông qua con đường, đi dọc cảnh đường phố hai vòng mới tìm thấy một bốt điện thoại nơi công cộng, anh nhét hai đồng xu vào rồi ấn một dãy số.

>> Đọc thêm thể loại Truyện sắc

chưa lâu sau, điện thoại được kết nối, anh chứa giọng trầm ổn: “Từ tổng, tôi mang lại rồi.”

bên kia nghe thấy các giọng nói của anh ý, cười cợt sang sảng niềm nở: “Chờ chúng tôi, chúng tôi vẫn cho người qua đón cậu.”

Một tháng trước, hai gia đình bọn họ đã liên lạc cùng nhau, Từ Việt Hải biết có mục đích chuyến đến thăm lần này của Tần Liệt. Trước đây, Tần Liệt cũng như ông ta thường công tác với nhau, anh đã giúp ông ta giành được không ít dự án nặng nề nhằn, Từ Việt Hải khôn xiết tán thưởng nhân kiệt của anh, ko kể quan hệ khách hàng đối tác doanh nghiệp, thỉnh thoảng còn uống với nhau vài chén bát, cũng có thể xem như người thân cũ. Mấy năm trước, ba Tần Liệt chết thật, anh nói đề nghị trở về quê, Từ Việt Hải cực kỳ tiếc nuối cơ mà cũng chỉ chắc là tôn trọng chính thức quyết định của anh ý.

cầm cố mà lại lần gặp lại này, dáng hình thức bề ngoài của Tần Liệt khiến ông ta khá bất ngờ.

Tần Liệt lạnh lùng cười cợt, dữ thế chủ động vươn tay ra: “Từ tổng, vẫn chậm chưa chạm mặt.” Bất luận tất cả khoác lên các bạn thứ gì, thì nét anh tuấn cưng cửng nghị bên trên khuôn bên sẽ không phải chuyển đổi, dáng bạn to lớn thẳng tắp, làn da màu đồng rắn rỏi đầy nam tính, mặc dù tất cả đứng trong góc từ trần đã khiến con người buộc phải ngoáy lại chú ý.

Từ Việt Hải chú ý một lượt, khẽ dùng lực siết tay Tần Liệt, tay còn sót lại vỗ vỗ cánh tay anh, tiếng ‘bốp bốp’ vang lên chắc chắn, kiên cố.

Ông ta không khỏi ngẩng đầu nhìn: “Vạm vỡ như binh lực.”

Tần Liệt cười.

“Vào trong nói chuyện.” Từ Việt Hải chuyển anh vào ngôi nhà hàng: “Chuyện chữa đường, chính quyền huyện đã cấp phép chưa?”

Tần Liệt nói: “Đã thông qua.”

“Tốt rồi!” Ông ta cảm thán.

“Có điều,” Tần Liệt xem xét một lúc rồi chậm rì rì nói: “Ngân sách của huyện chỉ bổ trợ một phần Ngân sách làm cho bề mặt đường bê tông và gia rứa tường bao. Phần sót lại dân làng bắt buộc tự huy đụng. Trước hết cần phải làm nền tang thật kiên cố.”

>> Đọc thêm thể loại Truyện cao h

chúng ta ngồi trong một gian phòng riêng.

“Tài chủ yếu nặng nề khăn?”

Tần Liệt hơi cúi đầu, nét bên hiếm khi nặng nề xử, ừm một tiếng.

Từ Việt Hải đầy sảng khoái thẳng thắng: “Cần bao nhiêu? Phần còn lại bên tôi ra, xem là đóng góp, làm sự việc tốt mở cửa thôn làng.”

Ông ta hào phóng một cách đáng kinh ngạc, Tần Liệt rất nhiều không nghĩ tới tình huống này, chưa khỏi chuyển góc nhìn.

“Chỉ là…”

Từ Việt Hải nói được một nửa liền kết thúc lại.

có người tiến vào, lần lượt bê ăn uống ném lên bàn, tư món mặn một món canh, không cụm, tuy vậy phần nhiều được có tác dụng từ hầu hết Nguyên liệu đắt đỏ khó mua. Lúc đội ngũ nhân viên phụ vụ lui ra, Từ Việt Hải chũm đôi đũa trên tay đủng đỉnh nói: “Điều kiện vị trí cụm cậu khôn cùng nặng nề cực khổ đúng không?”

Mấy lời này không đầu không đuôi, Tần Liệt thoáng chấm dứt một lúc: “Ở thời gian nhiều năm, không thấy cầm cố.” Ngữ khí có phần lãnh đạm bâng quơ.

Từ Việt Hải đốt điếu thuốc, cũng chuyển qua mang đến anh một điếu: “Tôi đang chạm chán chút vấn đề phiền lòng.”

cử chỉ của Tần Liệt khẽ khựng lại, một giây sau mau chóng khôi phục như ban đầu, ngậm điếu thuốc lên miệng, hai má anh lõm vào, chậm rồi không hút bài thuốc hàng đầu này, rít vào chẳng giữ mùi nặng bởi gì. Anh nhẹ nhàng thở ra, chiếu xuyên qua làn khói mỏng nhìn về bên người đối diện: “Từ tổng khách khí, bao gồm câu hỏi gì cứ nói.”

Từ Việt Hải thở dài: “Là chuyện các tập của nha bài bản Đồ kia.”

Tần Liệt mím môi không nói gì.

“Để nhỏ ốm đi theo cậu một thời gian.” Từ Việt Hải nói tiếp: “Tôi đưa chúng qua đó, nhân tiện cậu giúp chúng tôi dạy bảo đưa nó về khuôn khổ được không?’

Khói thuốc và hơi nóng của nước chè bốc lên lãng đãng hòa quyện vào nhau. Tần Liệt tựa người nhà vào ghế, mồi nhử vai hơi nghiêng xuống, khoát cánh tay lên mép bàn, ngón trỏ khẩy một mẫu, tàn thuốc nhẹ tênh rơi xuống gạt tàn.

Chút trắc trở phiền lòng. Trước mắt anh mơ biển hiện lên một dáng hình.

Qua một lát, “Được.” Anh hỏi: “Cần ở lại bao lâu?”

Từ Việt Hải chưa lí giải, chuyển tay bấm remote mở tivi lên, hai mắt chú tâm vào đó, bé ngươi liên tục thay đổi màu theo ánh phản quang trên ảnh trên nền, góc nhìn mơ hồ không bao gồm tiêu cự. Trên tivi vẫn cung cấp thông tin một ngôi sao chị em tự gần kề, các tin đồn thất thiệt lan tràn, báo chí cũng bỏ ra số đông phỏng đoán; mấy ngày qua, tivi, internet vậy nhau phát tới phát lui tin tức này.

“Nửa năm.” rút cục ông ta cũng lên tiếng: “Có thể lâu bền hơn.”
Chúc Anh chị em đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *