Site Overlay

Đánh Giá truyện Hồng Nhan loàn

Hồng nhan loạn cái thương hiệu kể lên khái quát, “Đế Vương Yến”, thần thoại cổ xưa nhắc rằng nữ tử nào rút đc quẻ này phong thủy định biến thành hoàng hậu vua.

chia sẻ truyện Hồng Nhan loạn

Tác giả: Đóa Đóa Vũ

Thể loại: Truyện ngôn tình, cung đấu, cổ điển

Trích đoạn truyện hồng nhan loạn

Trời vào đông, ngày vừa mới rạng, sương móc mịt mù, bốn bề chìm trong sắc đẹp trắng bạc mung lung, thanh lãnh vô ngần. Thành tí hon vốn hoang vu tạ thế nẻo, nay càng đậm vẻ vắng ngắt, tiêu điều.

“Tôn hai ca, Tôn nhị ca!”. 1 Chàng tuổi trẻ, mắt to mày rậm, hình thể chính trực đôn hậu, thân vận quân phục, tay xách lồng đèn, mồm thở ra khói trắng đang đứng bên cổng thành hướng về phía chòi canh mà réo hiểu.

Lát sau, một nam tử luống tuổi từ trong chòi đi ra, nhác thấy anh chàng trẻ bên cổng, khuôn mặt đẫy đà ngay tức thì nở một nụ cười: “Ta tưởng kẻ làm sao chứ, Tiểu Tô à, sớm thế này đã đến đổi phiên sao?”

anh chàng trẻ cười chân chất: “Đúng vậy, Tôn hai ca, trực suốt 1 đêm mỏi mệt rồi. Huynh mau về đi, chắc chị dâu ngơi nghỉ nhà đang đun nước nóng ngóng huynh rồi đấy!”

Tôn hai chính trực khoát tay, nói: “Tiểu Tô, trông khắp bốn bề, quân nhân canh cổng này còn có riêng chú là sốt sắng thân thiết thế. Xem lại mẫu thân chú đi, trên còn đích mẫu đề nghị chăm nom, new sớm ngày ra sẽ mò tới cổng thành sẽ cho gì? Trời lạnh như cắt, rời cổng thành vẫn tồn tại sớm quá.”

xem thêm Truyện tranh đam mỹ omega

chàng trai trẻ tiến về phía chòi canh, đặt lồng đèn trong tay xuống, quay đầu lại kể mang Tôn Nhị: “Tôn hai ca, thằng em mang xách theo hai bầu rượu, lão ca nếm thử xem. Quả đất oi bức, rét mướt thân ta.”

“Tiểu tử này thật gọi lòng tổ ấm, rượu và đúng là cực hợp…”

anh chàng trẻ rút một đại dương rượu từ trong trái tim ra đưa cho Tôn nhì. Tôn hai đón mang, rượu còn ấm, y bay bổng cười mãi, rối rít nhấp thử hai ngụm; tay buông bầu rượu, mặt đang thoáng hồng: “Tiểu Tô, rượu thật ko tệ, bao lâu rồi new được thử thiết bị rượu tròn vị tới vậy, chú mày kiếm đâu ra thế?”

anh chàng trẻ ngượng ngùng gãi gãi đầu, đáp: “Mấy ngày trước Lâm tướng quân đi ngang qua thành tổ ấm đúng phiên gác của thằng em, là ngài đấy nhân tiện tay quăng cho.”

Thành này không phải chốn trù mật gạo càng nhiều cá lắm, cũng chẳng hề nơi quân sự quan trọng, chỉ cần 1 thành bé xíu xa xăm nhất của Khải Lăng quốc nhưng mà thôi. Ngày bình thường quanh đó quan chức địa phương chính yếu chẳng với quan lại trên bậc thất phẩm như thế nào tìm tới đây; tháng trước đột nhiên một vị trọng thần, chiến tướng được toàn nước xưng tụng “Khải Lăng chi tường”(1), Lâm Thụy Ân Tướng quân trong kinh lại ghé qua chốn này, khiến cho cả thành đc một phen lung tung rối ren. Tướng quân ghé qua một ngày rồi đi ngay, mà vậy cũng đủ đặt quần chúng. # Trong thành buôn chuyện cả năm không hết chuyện.

(1) Khải Lăng chi tường: Bức tường che chở của Khải Lăng quốc.

“Cái vị Lâm tướng quân đấy.” Tôn hai lòi ra hình dáng cảm khái vô biên, “Người ta tuổi tác cũng không hơn kém chú bao nhiêu, thế mà đường đường là Tướng quân, đúng là thiếu niên anh hùng mà!”

“Đúng thật, tâm tính cũng tốt, không quan phương pháp, quả là 1 vị tướng tài.”

Tôn hai tợp thêm 1 ngụm rượu, ngồi chồm hổm xuống cửa chòi canh, toàn bộ cơ thể nóng rực, đề cập tới Lâm tướng quân là tính tốt chuyện của y lại nổi lên: “Lại đề cập, giờ chính xác là thời buổi của không đủ niên nhân vật. Nay quyền lực trong kinh, xung quanh tể tướng Lâu Triệt nắm trọn triều chính xem thêm Lâm tướng quân giữ binh hùng tướng mạnh. Cả hai đa số xấp xỉ tuổi chú, mà nghe kể đương kim chúa thượng năm ngoái new sở hữu rồng tử vật nhị, cũng gần như là hero xuất thiếu niên cả,”

“Lâu tướng quốc cũng trẻ vậy sao? Tiểu đệ nhớ ngài đấy nắm quyền cũng mấy năm rồi mà.”

Đọc thêm Truyện tranh tổng tài

“Tiểu Tô, chú chẳng biết gì sao? Ngài đó chính là tể tướng trẻ nhất triều ta, khi ngài đấy nhậm chức tể tướng chưa quá hai mươi tuổi, đến giờ được hơn tứ năm, tính ra không tới hai mươi sáu, hai mươi bảy. Tuổi xanh nhưng quyền khuynh nước nhà.”

“Còn trẻ vậy…” Tiểu Tô cũng không kiêng khỏi buông lời cảm khái, “Thiếu niên thích chí, hẳn là anh tài kiệt xuất nhỉ.”

Mắt thấy Lâm tướng quân nhã nhặn tuấn mỹ, tư thế xuất chúng, cứ vậy mà nghĩ, cố định Lâu tướng quốc cũng là tài năng hiếm gặp.

Tôn nhì nghe lời cảm khái, cười lạnh 1 tiếng, lại quan sát thấy ánh mắt nghi ngại của chàng trẻ tuổi new nhấp một ngụm rượu, chậm trễ giải thích: “Nghe nhắc Lâu tể tướng kỹ năng thật như gia đình Trời, mà xét nhân phẩm lại thua xa Lâm tướng quân. Tướng quốc bỡn cợt quyền binh, 1 tay giấu trời cũng chẳng phải chuyện ngày một ngày nhì nữa rồi.”

“Nói vậy, ngài đó là nịnh thần sao?” Chàng trẻ tuổi ngờ ngạc hỏi.

Tôn hai lại thở dài: “Cũng không thể coi gia đình bạn này là nịnh thần được, nắm quyền chừng ấy năm chưa đã từng nghe ngài đấy áp bức dân chúng xuất xắc vơ vét các giọt mồ hôi nước mắt quần chúng, chỉ nói cách khác là… Lâu tướng quốc được khen phổ thông mà chê cũng ít nhiều thôi.”

nhị các bạn đang sôi nổi bàn thảo, đột nhiên mang một cái xe ngựa lao nhanh về phía cổng thành, Tôn nhị và Tiểu Tô cộng ngửng đầu, chớp mắt đang nhìn thấy xe còn bí quyết chòi canh chỉ hơn trăm thước. Tôn nhì từ mép chòi vực dậy, lắc lắc bầu rượu trong tay, bực bõ nhìn loại xe lạ. Còn sớm thế này, cổng thành chưa mở, sao lại sở hữu xe ngựa chạy vội vàng thế kia?

Xe ngựa lớn hơn xe ngựa phổ biến một xíu, hình thức bình thường, không tồn tại vẻ lung linh xa hoa, mà Tôn nhì liếc mắt cũng biết chủ nhân chiếc xe lai lịch hẳn rất rất đáng nhắc, giỏi không phải bạn bình thường. Mẫu xe trông thật dễ dàng, với điều đôi ngựa kéo là bảo mã hiếm quan sát thấy, thân thành viên gia đình trắng muốt như tuyết, cao to béo bệu, khác nhau nhì con thứ như một khuôn sản xuất, bước chạy nhanh lừ đừ cũng tương đồng nhau, cỗ xe chắc đá quý, chạy bên trên đường mấp mô nhưng mà như lướt bên trên đất bằng, vận tốc nhanh hơn xe ngựa bình thường quá nhiều.

Nháy mắt, xe ngựa đang tới trước mắt hai gia đình, đánh xe là 1 trong nam nhân cường tráng đang cứng tuổi, cương ngựa trong tay vừa kéo, song mã nhất tề dừng bước, nghiêm chỉnh, thích mắt. Ước đoán trong tim Tôn nhị càng đc củng cố, y không có gan chậm rì rì, nôn nóng tiến lên: “Xin hỏi đại huynh ruổi mã, giờ cổng thành còn chưa mở, đại huynh mang câu hỏi gì đề nghị vào thành sớm vậy?”

Vừa ngẩng đầu, gương mặt gia đình bạn tiến công xe đập thẳng vào mắt, Tôn hai nhất thời ngẩn người thân, nhì vết sẹo vì đao chém chạy từ đuôi mắt tới khóe mồm, hình dáng hung thần phi nghĩa sát, sở hữu phần như thể cường đạo.

Xem thêm Truyện tranh đam mỹ có thịt

Dẫu quan sát thấy biểu cảm kinh ngạc không ngớt của Tôn nhị, mà tráng hán đánh xe không hề phật ý ngược lại mặt còn lộ vẻ tươi cười, nhẹ nhõm đề cập có y: “Quan gia à, Shop chúng tôi ao ước vào thành sớm, chưa bao giờ rất nhiều vị hoàn toàn có thể châm chước hay không?”

gương mặt tráng hán vốn có chút đáng sợ, đến giờ tươi cười lại càng diện tích lớn vẻ dữ tợn, thật ko hợp lý sở hữu giọng đề cập bị gắng công đè thấp. Tôn hai giật mình, lát sau new mang lại tinh thần: “Chuyện này e không đc rồi. Không có thủ lệnh của thượng cấp Cửa Hàng chúng tôi không thể ưu ái để phần đa vị vào thành được.” Chốn này dẫu heo hút tuy nhiên thuộc ngay biên cảnh non sông, do đó trình tự xác minh trước lúc vào thành cũng rầy rà, cẩn trọng hơn bình thường.

Tráng hán tỏ vẻ khó xử, bàn tay thô kệch đề ra sau gãi đầu: “Quan gia, không tồn tại thủ lệnh nhưng mà chúng tôi giỏi không hề phường đầu trộm đuôi cướp đâu, ước đầy đủ vị cung ứng cho chúng tôi!”

Nghe hai gia đình rỉ tai, Tiểu Tô tiến lại, kể mang tráng hán: “Vị đại huynh này, huynh đừng làm khó Tôn nhì ca nữa, chúng tôi là lính thủ thành, không có phong thủy lệnh cấp bên trên xuất xắc chẳng thể tùy luôn tiện cho người không như qua. Tội này gánh không nổi đâu.”

Nghe Tiểu Tô đề cập vậy, tráng hán cũng ngẩn gia đình bạn chưa biết nên nhắc sao.

sẽ lúc giằng co, trong xe bỗng truyền ra một giọng nữ êm ái, khẽ gọi tên tráng hán: “Lâu cường thịnh.”

Nghe tiếng, tráng hán được đọc là Lâu hưng vượng ngay tắp lự kính cẩn dancing xuống, khẽ dựa dẫm thân xe, đưa tay cuộn tấm rèm xe dày nặng, động tác cực kì nhẹ nhõm, thận trọng từng chút 1.

Nhìn động tác cực kỳ không cân đối mang phép tắc của y, Tôn nhì & Tiểu Tô chẳng thể kìm nổi tò mò cùng hướng ánh mắt về phía gia đình bạn trong xe.

Xe ngựa phổ quát, để một ghế dựa nho nhỏ, một cô bé tựa chúng ta bên trên ghế, tơ bạc cột hờ giữ nửa mái tóc đen huyền mềm như lụa óng, phần còn lại buông xõa bên trên bờ vai. Cô bé khoác một cái áo lông chồn tuyết trắng muốt. Xem thêm Truyện ngôn tình ngược

Tiểu Tô không đc đèn sách học hành, hay chỉ nghe người ta cần đến từ “quốc nhan sắc thiên hương” đặt biểu đạt cung nữ, từng nghe vương bà nhà bên trầm trồ khen nhì tiểu thư Lý gia chính là thiên hương quốc sắc đẹp, hắn vẫn chạm mặt vị tiểu thư kia, không tính vẻ đẹp đẽ mơn mởn thanh tân mất đi gì không giống nhau, nhưng đến giờ vừa nhìn thấy cô bé trong xe, tư chữ ấy lại hình thành rõ mồn một trong đầu hắn.

Mấy chục năm sinh sống bên trên đời đến giờ hắn chưa đã từng được gặp mặt cô bé nào đẹp mắt đến nhịn nhường đó, ba phần thanh lịch, tam phần kiều diễm, lại dung hòa cộng tam phần sang quý, chung cục là một trong những phần khí chất bức nhân, làm bằng gia đình bạn ta phách khiếp hồn kinh.

cô nàng trong xe nhác quan sát thấy biểu cảm sở hữu phần ham mê ngốc của Tôn nhị và Tiểu Tô ngay lập tức cười nhẹ 1 tiếng: “Nhị vị quan gia, chúng ta thật chẳng hề người xấu. Hôm nay vội vàng vào thành do ước ao đuổi theo thân nhân gần xuất quan, xin đầy đủ vị châm chước cho.” hoàn thành lời, bàn tay ngọc đặt ra, trong tay nắm một thỏi đá quý năm lượng.

gặp gỡ niềm vui mỹ nhân thật như được thấy băng tuyết vừa tan, hoa xuân bừng nở, Tiểu Tô đột nhiên ngây ngẩn bần thần ko phương pháp nào căn nhắc rẽ ròi, nhưng vừa quan sát thấy thỏi tiến thưởng trong tay mỹ nhân, hắn như bị sét đánh ngang tai, choáng váng mà hỏa khí dâng trào, mặt đỏ bừng bừng: “Không yêu cầu tập thể ta hy vọng vòi tiền. Mọi người thân có câu hỏi gấp thì rất có thể qua, anh em ta ko phải có ý dọa dẫm, bóp chẹt.”

nhận ra bị vũ nhục, Nhiều hơn lại ngay trước mặt một cô nàng cute tựa thiên tiên giúp Tiểu Tô cảm giác cực kỳ xấu hổ, lửa giận ngun ngút.

Tôn nhì mong muốn đề cập phổ biến gì đấy nhưng chung cục lời cũng ko thốt ra mồm.

cô gái lộ vẻ không thể tinh được, nàng tức thì thu tiến thưởng lại, cười nói: “Là ta phát âm nhầm nhị vị rồi, thật không hề. Bữa nay mang điều đắc tội, xin hai vị rộng lòng bỏ quá cho.”

Trời vừa sáng rõ, cổng thành bật mở, một chiếc xe ngựa lướt như bay qua cổng, chớp mắt đang tạ thế dạng nơi góc đường.

Tôn nhị trông mãi theo con đường ko nhẵn gia đình, bộ dạng giống như đang có điều quyết tâm, đột nhiên quay lại kể sở hữu Tiểu Tô: “Có lẽ, thành người nhà gần xảy ra chuyện lớn rồi.”

Tiểu Tô ko hiểu: “Lão ca mang ý gì?”

“Người trẻ tuổi, còn không đủ trải đời lắm…” Tay cầm bầu rượu, lại đẩy lên miệng tợp một ngụm, Tôn hai vừa như kể có Tiểu Tô lại như lẩm bẩm 1 mình: “Chồn tuyết chuyên ở vùng địa cực, rất có thể cần đến đồ vật lông đấy may áo, thử hỏi nước nhà này đc mấy kẻ?”

Tiểu Tô ko nghe rõ Tôn hai kể gì: “Nhị ca, các bạn bảo sao?”

Tôn nhị quay đầu: “Tiểu Tô, chú đề cập xem, bữa nay sở hữu đề nghị là mang trở thành xuất xắc không?”

Xe ngựa lao trên gần như con phố chật nhỏ nhắn, nhanh nhảu mà đã thật vững vàng, tráng hán chuyên chú tấn công xe, bỗng nhiên nhắc mang vào trong xe: “Phu nhân, tại sao gần đây ko đưa thủ lệnh Lâm tướng quân trao ra?”

Lát sau mới nhìn thấy tiếng truyền ra: “Nơi này dẫu hẻo lánh đang trong khuôn khổ phụ thuộc của triều đình, vạn tuyệt nhất thân phận bại lộ, lại nương tựa quyền lực của người thân đó, chỉ e nhà bạn càng khó xuất quan hơn.”

Tráng hán nghe ra hàm ý cùng bất đắc dĩ của chúng ta trong xe ngay tắp lự xoay sang chủ đề khác: “Nhắc đến cũng kỳ lạ, sao suốt dọc đường không thấy ai vòi tiền, hai vị tiểu ca mới rồi cũng thế, nửa xu cũng không đòi. Thật sự kỳ quái!”

“Có gì mà kỳ lạ, càng là số đông chốn xa vắng phồn hoa phù phiếm lại càng là số đông nơi gỗ hương mạc thuần phác. Mai mỉa nào, không còn đa số vật dụng xa xỉ điêu trá trái lại có thể tìm được đc nét sống động.” Giọng cô bé đượm chút mơ đại dương, lại tràn ngập nhàn nhã ôn hòa.

Tráng hán yên lìm, chỉ còn tiếng bánh xe lộc cộc lăn cộng tiếng vó ngựa dập dồn nện bên trên đường vắng.

gia đình trong thành cố định không thể ngờ đc, chúng tràng vó ngựa này sẽ đưa chúng ta tiến vào một thời đại rối ren đầy cô động trong văn hoa sách sử.

Sử gia biên chép lại: “Đầu đông năm Thiên Tái thứ bốn, thê tử đương triều tể tướng Lâu Triệt nóng vội rời khỏi đế kinh hướng đến biên cửa ải, xét nhìn thấy việc này còn có quan hệ khắn khít đến ‘cuộc chiến Ngọc Đốc’ sau đó…”

Sử sách hay hiểu cuộc đổi thay thiên này bằng cái tên: “HỒNG NHAN LOẠN”.
Chúc độc đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *