Site Overlay

Đánh giá truyện Đối Thủ Tình Trường

Thẩm Xuân Hiểu và Lư Hạo Tường cùng buôn bán cho 1 C.ty phong cách. Cô là chủ tịch mạng xã hội, còn anh là chủ tịch bề ngoài. Từ khi Lư Hạo Tường bị bồ – An Châu – rời quăng quật, anh quay sang đổ đều ân oán hận lên Thẩm Xuân Hiểu vị nghĩ bao gồm cô là mình vị ân oán trong các bước nhưng mà nói xấu anh sở hữu An Châu

Giới thiệu truyện Đối thủ tình trường

Tác giả: Lăng My
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Đối thủ tình trường

chơ vơ một mọi người chỗ góc về tối, làm mọi người cùng nỗi biệt lập, thử mượn hơi men để say đắm và nghĩ rằng các bạn thật tháo dỡ mở. Cuộc đời rối bời cũng như vô vì chưng luôn mang đến mang lại mọi người số đông nghi hoặc. Ái tình mãi khiến ta khó khăn sáng tỏ đúng sai. Không lẽ ái tình đối mang bên tôi chỉ là một truyền thuyết? Rốt cuộc, chúng tôi cần có tác dụng cụ nào đây?

tình yêu chỉ cần truyền thuyết – Vũ Thiên

Trong quán ăn theo thời trang âu lục đẳng cấp, hai người nhà ngồi chống chọi với nhau bên bộ bàn nằm rõ ràng phía sau quang cảnh nhiệt đới. Anh chàng mặc phục trang, đi giày da không hề rượu cồn cho một món nào trước mặt. Cô gái ăn mặc cao cấp, thần thái hốt nhiên đã gắng sức hành động sở hữu miếng thịt rán. Miếng thịt chiên được cắt ngay ngắn đã từng miếng bé dại rồi được cô gái chui vào miệng một giải pháp nhẹ nhàng cũng như nho nhã.

Một nam một thiếu nữ, một mọi người ngồi nạp năng lượng, còn một bạn im lặng, vô cùng ý vày.

Hai thành viên không giống vẻ vẫn quen biết, có điều ngồi ăn cùng bàn thì cũng chẳng hẳn xa lạ.

không khí lãng mạn, lộng lẫy tuy nhiên bầu không gian lại cực kỳ đỗi lạ kỳ.

Thẩm Xuân Hiểu ăn xong miếng thịt chiên cuối cùng liền lấy khăn lau miệng. Cuối cùng, cũng đều có thời gian chăm chú tới anh chàng trước bên, bây chừ cô mới phiêu bạt anh chưa nên ăn những gì. Lúng túng thiếu suy nghĩ một hồi, cô nói mang giọng điệu có nhiều khí khái của người chủ: “À, anh… anh là Đỗ Vệ Kỳ bắt buộc chưa ? Anh cũng ăn đi, các món ăn ở siêu thị này cực tuyệt ấy, nếu không ăn uống thì anh phải chịu ảnh hưởng thất Khủng rồi!” .

Đỗ Vệ Kỳ cười cợt gượng gạo. Anh muốn tậu cơ hội để nói chuyện sở hữu cô gái sẽ ngồi trước mặt buộc phải luôn chú ý cô, mong mỏi tranh thủ số đông khoảnh khắc cô ngừng ăn để bắt chuyện vài câu, tuy thế chiếc miệng của cô ý luôn vận động hết công năng có vẻ máy nghiền cây trồng gắng, mặc dầu thế, anh sẽ buộc phải bằng lòng rằng, đây là cái máy khôn cùng văn minh.

Thấy cô rút cục cũng quan tâm đến sự đói no của mình, Đỗ Vệ Kỳ dành nói: “À… bên tôi không đói” . Đối mang anh nhưng mà nói, nhà hàng ăn uống là chuyện nhỏ dại, xem mặt new là chuyện lớn!

“Ừm, gắng chúng ta có thể đi chưa?”, máy nghiền ăn uống hàng ngày nhẹ nhàng nói, “Tôi không mong lợi dụng anh, cũng chẳng mong mỏi bị gia đình bạn khác lợi dụng, dẫu sao tất cả chúng ta cũng không thể coi như là quen biết cần tiền nạp năng lượng phân tách đôi nhé!” .

“Không, tôi mời mà!” Tuy chưa trò chuyện gì song Đỗ Vệ Kỳ cảm thấy cô gái này rất có cá tính, chưa tỏ vẻ kênh kiệu buộc phải cũng đều có vài phần cảm mến, mà còn, anh cũng chẳng phải kiểu gia đình bạn tính toán từng xu.

“Không, không! Phân tách đôi đi!”, nụ cười cợt của Thẩm Xuân Hiểu ẩn chứa sự đã định rõ. Cô vẫy tay Call chuyên dụng cho đến thanh toán.

Thật giống với tác phong chính trực, chấm dứt khoát được rèn luyện trong quân đội, không để Đỗ Vệ Kỳ gồm cơ hội từ khước, Thẩm Xuân Hiểu đã Nhanh chân trả trước phần của mình. Cái này cũng mô tả rõ mức độ thành thục của cô ý. Nên đi xem mặt bao lăm lần bắt đầu có bí quyết do vậy chứ?

vô cùng bị động, Đỗ Vệ Kỳ chỉ đành gượng mỉm cười trả nốt phần của mình.

Hai chúng ta Bước rời khỏi ẩm thực ăn uống, Đỗ Vệ Kỳ chần chờ muốn mời cô đi đâu đấy, lúc ăn uống cơm trắng đã chẳng nói được chuyện gì, thậm chí ngay cả các đánh tiếng bước đầu của cô ấy, anh cũng lần khần, tìm hiểu nhau chút ít cũng là điều nhu yếu.

Thẩm Xuân Hiểu lại chưa mong tìm hiểu thêm gì, khẽ nghiêng đầu, mỉm cười: “Anh Đỗ, thật ngại quá, chúng tôi còn có thêm vấn đề, bây giờ cho đây thôi nhé!”. Đây quả là ngữ khí cam kết chứ chẳng phải là trưng cầu ý kiến! Nói rồi cô tiếp tục phát huy tốc độ nhanh như chớp của bản thân mình, vẫy taxi sau đấy quay lại mỉm cười nói: “Bye bye!”.

>> xem thêm phân mục Truyện ngôn tình ngược

siêu khách sáo, vô cùng tao nhã, dẫu vậy ngay cả những trình tự điều đơn giản của một buổi xem mặt, cô cũng chưa thực hiện đầy đủ! Thiếu nữ này có khẳng định mang đến để xem mặt không? Hay chỉ chọn các bạn cùng nạp năng lượng một bữa cơm? Có điều, anh chắc chắn, cô chưa có ý đang trở nên tân tiến mối quan hệ có người, qua bài toán chỉ nhắm thực phẩm cơ mà chẳng thân mật gì tới người nhà đối diện cũng có thể dễ dàng biết điều đó.

Đỗ Vệ Kỳ đã đoán đúng, Thẩm Xuân Hiểu chắc chắn ko phải mang lại để xem mặt, tuy thế vày chưa chịu được nổi sự quấy nhiễu của Triệu Yến Minh, cùng lúc coi dở cơm thịnh trị biên soạn chính là món quà cho chính bản thân đề nghị new đồng ý vậy thân bật vào nước sôi lửa phỏng.

May mà lại lần hẹn này cô không phải cắm dao mặt sườn cơ mà lên rừng sâu xuống biển cả lửa. Thẩm Xuân Hiểu ngồi bên trên taxi, lấy điện thoại ra Call mang đến Triệu Yến Minh, nói giọng như bộ phận nhân lực đội sệt nhiệm: “Nhiệm vụ đã hoàn thành, phá vòng vây thành công!”.

Tiếng cười của Triệu Yến Minh lanh lảnh như tiếng chuông gió, nói thoải mái: “Tốt lắm, có vẻ báo cáo thành tựu sở hữu cha mẹ rồi!”.

Thẩm Xuân Hiểu lắc đầu trợn mắt, cô và Triệu Yến Minh những hai mươi tám tuổi và gần như giả bộ như bao gồm nhiều chàng trai theo đuổi. Mà lại, Triệu Yếu Minh không qua nổi nhỏ mắt tinh tường của bà mẹ thành viên gia đình. Bà liên tục Hotline điện thúc giục, mang đến mức rút cuộc buộc phải nhà hàng cuộc họp người sở hữu quy mô mập nhằm mục đích thúc ép con gái phải chuyên nghiệp đi chạm mặt.

Triệu Yến Minh bắt buộc chịu nổi phải đã rập khuôn máy móc, vừa bức ép vừa dụ dỗ Thẩm Xuân Hiểu cùng người trong gia đình dối trên gạt dưới. Nói theo giải pháp mỹ miều thì tất cả phúc cùng hưởng. Thẩm Xuân Hiểu cảm thấy ý nghĩa sâu sắc ẩn dưới lời nói này lại cũng như mình có lợi chính là thứ có vẻ đem bán tốt, bạn bè, chưa khéo còn là nỗi bi thảm tốt nhất của đời nhà bạn.

Song, chẳng hề cô cũng không bị mất mát gì sao? Hóa đơn ăn cơm trắng, uống coffe, hồ hết có một số người thanh toán, lại còn được ăn một bữa thịnh vượng biên soạn nữa chứ.

nghĩa vụ của cô ý chỉ cần từ khước khéo, để hồ hết chàng trai đến xem mặt thấy khó hoặc chán nản nhưng mà rút lui, tuy nhiên vì vậy, cô cũng không tiếc tự làm xấu hình mẫu bạn dạng thân mọi người. Bao gồm điều thành tích cực kỳ khả quan, cho tới bây chừ thì tỉ lệ thành tích luôn là 100%.

Về đặc điểm này, cô thấy tổ ấm thật may mắn khi một mọi người sống ở city. Nếu cha mẹ bao gồm liên tục call điện thúc ép thì ở đầu dây vị trí này, cô cũng dễ dàng nói dối cụ công cụ bà mang đến qua chuyện.

Biết thành viên gia đình đã được giải thoát yêu cầu Triệu Yến Minh chuyển hẳn qua trêu chơi Thẩm Xuân Hiểu qua điện thoại: “Xuân Hiểu, nói cố gắng nào thì cậu cũng giúp tớ đi xem bên hơn hai mươi lần rồi, cố kỉnh đã chạm chán được tình nhân chưa? Nếu bao gồm thì giải quyết Việc hôn nhân đại sự của cậu trước. Tớ đây cũng coi như đã làm được công hiến đâng cho sự hài hòa của xã hội, chẳng hề sao?”.

Thẩm Xuân Hiểu lời lẽ đanh thép: “Chuyện ông chồng bé của bản thân bè cần yếu bỏ ra đùa giỡn được, dù có xem bên bao nhiêu lần đi nữa thì đấy cũng là của cậu, còn tớ, ngay cả liếc mắt cũng chẳng thèm nữa là”.

Triệu Yến Minh hét lên: “Thôi đi cô, nắm thì bên tôi bao gồm bao lăm ông chồng hả?”.

Thẩm Xuân Hiểu mỉm cười ha ha, khiến mang đến bác bỏ tài cứ liên tục nhìn cô qua gương chiếu sau. Cô cũng không bận tâm, nói tiếp: “Nếu cậu thật sự nghĩ cho tớ thì đừng biến tớ thành ma nạm thân nữa, coi cũng như cậu đã đại từ đại bi lắm rồi. Vừa nghĩ mang đến vấn đề bị hầu hết lời bức ép cũng như dụ dỗ của cậu nhưng yêu cầu đi lừa gạt cụm con tim trong sáng kia, tớ lại cảm giác các bạn như tội phạm ấy!”.

“Thôi đi cô ơi! Phần đông đối tượng cô đi xem mặt trẻ nhất cũng đã hai mươi chín tuổi rồi, nhiều anh chàng ở độ tuổi đấy mà cũng có thể có tâm hồn trong sáng sao? Cậu đừng nói lời hoang đường nữa đi!”, Triệu Yến Minh nói với giọng coi khinh.

Thẩm Xuân Hiểu cũng không nhịn được cười cợt, tuy cô bao gồm bệnh sợ ái tình cũng như khóa chặt ô cửa cảm xúc của bản thân mình lại, tuy thế đi xem mặt thì không cũng như nạm, đặc biệt là cầm chúng ta khác đi xem mặt đã đúng đắn không có kết quả và càng không bao gồm ảnh hưởng tác động gì.

Hai thành viên mỉm cười đùa một hồi rồi tắt điện thoại, Thẩm Xuân Hiểu Nhanh về C.ty, cầm lại công việc còn đang dở dang vị cú điện thoại cầu cứu của Triệu Yến Minh.

C.ty ở tầng chin, vào thang máy, cô vừa ấn buton lên đột có một số người ở cách đó không xa gọi vội: “Đợi chút!”.

Thẩm Xuân Hiểu nhanh chóng nhấn buton xây dựng theo bạn dạng năng. Mình kia vừa chỉnh ca vát vừa chạy vào, cực kỳ vội vàng, hơi thở tất cả chút gấp gáp. Thẩm Xuân Hiểu vừa nhìn thấy anh, sắc mặt liền trở nên lãnh đạm, định đóng cửa mang lại anh đứng ở ngoài nhưng không ngờ hành động của anh quá Cấp Tốc, sải chân một Bước dài đã ở trong thang máy rồi.

Thẩm Xuân Hiểu không mong muốn gồm có triệu chứng có tác dụng mất phong độ, cô lại ấn buton đóng cửa rồi lựa chọn số tầng, song trong lòng đầy hậm hực. Liếc góc nhìn thành viên gia đình bắt đầu vào, cô nói sở hữu giọng điệu có chút khinh thường: “Giám đốc Lư bị bọn cho vay nặng lãi đuổi sao? Xem bên mũi anh méo xệch đi rồi kìa, ăn mặc quần áo cũng không ngay ngắn. Mọi người khác chần chừ lại cho là C.ty cũng tương tự với hình mẫu của anh ý hiện giờ, rứa thì không hề tôi đa số bị liên lụy hay sao?”.

cầu thang máy đi lên, Lư Hạo Tường thở phào một tiếng, cười cợt ha ha rồi làm bộ ngay ngắn, bình thản nói: “Cảm ơn cô sẽ quan tâm! Chủ tịch Thẩm, chẳng phải bố đống lửa của cục quan mới nhậm chức[1] vẫn đốt quá chậm rồi sao? Bờ tường buồng cháy của cơ quan dáng vẻ cũng trở nên cô xuyên thủng, gồm đề xuất cô muốn gia nhập lãnh đạo các bước của cơ quan tôi không?” .
>> tham khảo thêm chuyên mục Truyện ngôn tình tổng tài

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *