Site Overlay

Đánh giá truyện Anh đến cùng rạng đông

chạm chán được em, cả đời sống này không có gì ý muốn ai khác.

Trình làng truyện Anh cho cùng bình minh

Tác giả: Mạch Ngôn Xuyên
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện Anh mang lại cộng rạng đông

ra khỏi cảng hàng không, Tần mặt đường mau chóng đi lấy xe, lái thẳng mang lại phòng buôn bán.

trên con đường đèn đuốc sáng trưng.

Tần mặt đường đỗ xe ở ngay bên dưới buồng buôn bán, ánh đèn ở trong nhà làm việc đúng ngay hiện tại vụt tắt, cô cũng khai trương xe Bước xuống. Chu Đồng vẫn sẵn sàng chuẩn bị khóa cửa, nhận thấy cô, kinh hỉ kêu lên: “Chị Tần mặt đường, chị vẫn về rồi sao?”

Tần đường vẫn khom người lấy máy hình họa từ ghế sau lên, quay thành viên gia đình, đóng cửa xe lại, bước ra từ bóng cây bên đường: “Ừ, sao em lại tan tầm muộn cầm này?”

Chu Đồng lại bắt đầu buồng làm việc, để đèn sáng lên. Cô biết Tần đường muộn như cố kỉnh này còn tới chắc chắn là bao gồm câu hỏi. Cô bắt đầu tới đây buôn bán từ năm ngoái, vẫn chưa được tía tháng tuy thế mốc giới hạn Tần con đường có mặt trên thị trường không các. Cô new chạm chán Tần con đường có vài lần, lời nói cũng chỉ được tất cả vài câu.

Tần đường đi tới, dưới ánh sáng của đèn huỳnh quang, bóng dáng cao nhỏ dại, dáng tổ ấm phong lưu, cực kỳ dễ thương. Chu Đồng thấy liền gồm chút kích động: “Em còn tồn tại câu hỏi không làm cho xong bắt buộc ở lại cải thiện ca một ít ạ.”

Tần con đường tự rót cho mình một cốc nước, quan sát cặp sách bên trên vai Chu Đồng, uống ngụm nước mang đến nhuận họng rồi bắt đầu nói: “Em hình như về trước đi, không bắt buộc xem xét chị.”

Chu Đồng quăng quật cặp sách xuống, hỏi thử: “Em có thể ở lại trợ giúp chị cơ mà.”

Tần mặt đường chú ý đồng hồ, sẽ 10h rồi, nếu có người suport thì cô dường như về căn nhà nghỉ ngơi sớm một ít. Nghĩ cố kỉnh, Tần mặt đường chuyển đến Chu Đồng một cái thẻ nhớ, nói: “Em copy hết ảnh chụp trong bốn tháng gần đây phân nhiều loại thành đã từng mục giúp chị nhé.”

>> Xem thêm thể loại Truyện ngôn tình ngược

Chu Đồng nỗ lực lấy card nhớ, híp mắt cười: “Được ạ.”

Tần con đường quan sát cô Nhiều hơn vài lần, sắc bên nhu hòa đi chưa ít: “Em năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

“22 ạ. Em bắt đầu tốt nghiệp năm ngoái.”

“Đã mấy lần đổi việc rồi?”

“Sáu…. Sáu lần ạ.” cô gái nhỏ xấu hổ hướng dẫn, lại cố gắng giải thích cho chính bản thân, “Em cực thích công việc hiện thời, nhưng đây cũng chính là công việc em làm cho được nhiều năm nhất. Em cảm nhận em có vẻ công tác lâu dài ở đây!”

Tần mặt đường nhướng mày: “Em chẳng phải vội, chị chỉ thuận miệng hỏi thôi.”

Sinh cục mới ra trường vừa đặt chân vào cộng đồng, nhảy bài toán liên tục cũng là bình thường, chẳng còn bí ẩn cả.

Thực ra Tần mặt đường cũng rất trẻ, chỉ hơn cô 2 tuổi, nhưng lại luôn khiến người ta có cảm nghĩ xa vắng, ngoài ra buồng làm việc này lại là của chị ấy. Chu Đồng cực kì sợ chẳng may người nói sai điều gì ấy bắt buộc phải nghỉ vấn đề. Chu Đồng quan sát Tần đường đi lên tầng, trong lòng rất là rối rắm, biết trước thì sẽ vậy bịa ra một câu truyện càng tốt một ít rồi.

Tần đường không để ý mang đến trọng điểm tứ của cô gái nhỏ, bước tới phòng buổi tối, bước đầu công việc rửa hình ảnh.

chờ cô làm kết thúc, nhìn đồng hồ new để ý giờ đã hơn 2h sáng rồi.

Ngẩng đầu nhìn một loạt nhiều bức ảnh và đã được kẹp bên trên dây, không tất cả nhiều màu sắc gì bằng chỗ kia rất là cằn cỗi, con người da phần nhiều ngăm Black thô ráp, nhìn cực kỳ bị khô nứt, mà thậm chí trẻ em cũng như vậy.

Cô mím môi, nhíu mày đi ra ngoại trừ.

Tắt đèn, đi xuống tầng mới bắt gặp cô gái nhỏ tuổi kia hóa ra sẽ còn ở lại.

“Sao em còn chưa về?”

>> Tham khảo thêm list Truyện đam mỹ sủng

Chu Đồng lắc đầu, nhanh lẹ chuyển thẻ nhớ đến: “Em đang phân loại xong xuôi cả rồi.”

Tần con đường cầm lấy, thấy được máy tính vẫn còn mở, liền kéo ghế ngồi xuống: “Cũng vẫn rạng sáng rồi, em mau về ngôi nhà nghỉ ngơi đi, không ngày mai lại chưa đi có tác dụng được.”

Cô mở thùng thư, đưa hết hình họa cũng như tài liệu cho Hạ Tòng An, vừa quay đầu lại, thấy cô gái bé dại đang đứng ở vị trí cũ.

Chu Đồng nhịn cảm thấy không được hỏi: “Ảnh chụp chỗ nào núm ạ?”

“Vân Nam.” Tần đường tắt máy tính.

Chu Đồng thổn thức: “Trước đây nghe nói Vân Quý Xuyên có rất nhiều địa phương nghèo, thật ngạc nhiên lại nghèo cho cũng như vậy….”

Càng không nghĩ tới một bạch phú mỹ cũng như Tần con đường đã chạy tới cái địa điểm túng bấn Như vậy để chụp ảnh. Hồi năm hai cô gồm đi xem triển lãm ảnh của Tần mặt đường, năm đấy triển lãm hình họa của Tần đường đa số không gồm có bức hình như rứa này. Cô nhìn Tần đường, cảm giác chị ấy chưa có thể gia đình khác, cực kì đặc biệt.

Tần con đường nắm lấy máy ảnh và túi xách, “Còn bao gồm bản địa còn nghèo hơn.”

Chu Đồng hỏi: “Chị đã từng có lần tới ấy sao?”

Tần mặt đường hơi nạm chặt tay, cúi đầu, nhỏ tuổi giọng nói: “Đã từng, được nửa đường.”

Chu Đồng mờ mịt: “Hả?”

Được nửa đường là tất cả ý gì?

Tần đường không hướng dẫn, nói: “Tắt đèn khóa cửa đi, muộn rồi, để chị đưa em về.”

Chu Đồng nhìn sắc mặt hờ hững của của Tần con đường, chưa dám hỏi bổ xung nữa, ngoan ngoãn đi tắt đèn khóa cửa ngõ.

…….

buổi sớm hôm sau, Tần con đường còn chưa tỉnh ngủ, đã trở nên điện thoại của Hạ Tòng An làm cho phiền liên tục: “Trở về rồi sao không nói tiếng nào nỗ lực hả? Các lần em đi đâu thì yêu cầu nhìn thấy thư của em new biết cậu trở về hay chưa.”

Tần đường chưa được nghỉ ngơi có lợi, bị đánh thức liền tất cả chút cáu kỉnh: “Anh cấp thiết hóng đến về tối rồi điện thoại tư vấn được sao?”

Hạ Tòng An nghe ngữ khí của Tần con đường, giọng điệu liền hòa hoãn xuống: “Được được được, anh xin lỗi.”

Tần đường vò đầu, quắp máy, tiện thể tắt luôn điện thoại.

Lần thứ hai tỉnh lại vẫn là đầu giờ chiều, Điện thoại tư vấn điện thoại lại mang lại Hạ Tòng An, lại Điện thoại tư vấn một cuộc nữa cho người thay mặt đại diện.

bận bịu hơn nửa tháng, chỉnh dốn lịch chụp ngừng, Tần mặt đường nhận thấy điện thoại của Hạ Tòng An: “Đi ăn bữa trưa không? Anh có vấn đề ước ao nói với em.”

Tần mặt đường đáp: “Được.”

Hai người nhà hẹn gặp mặt ở một cửa hàng nạp năng lượng gần buồng công tác của Tần mặt đường, cũng biện pháp C.ty của Hạ Tòng An không xa. Hạ Tòng An cao hơn cô 5 tuổi, hai bè đảng từ nhỏ tuổi. Hạ Tòng An làm thống trị của một trang web tin tức. Mỗ khi Tần đường đi đâu về, ao ước kêu Hotline quyền góp những nhờ nơi Hạ Tòng An.

người đảm trách bây giờ của Quỹ An đặc biệt là Tần mặt đường, dẫu vậy bên phía ngoài cũng không ai biết, bởi cô hết sức ít khi tạo nên, số đông chuyện số đông bởi cha mẹ cô ra mặt.

Trong mắt các bạn cô chỉ là một nhiếp hình họa gia gồm chút tiếng tăm.

Mấy năm nay hai người trong gia đình phối hợp vô cùng ăn rơ, bé nhất là Hạ Tòng An cho rằng bởi vậy, bằng mọi đề xuất nhưng mà Tần con đường bỏ ra, anh những có lẽ làm được.

Một tháng không gặp mặt, cô không thay đổi cụm. Hạ Tòng An khuấy coffe, “Lần tới định đi đâu?”

Tần đường trả lời: “Không biết.”

Mỗi năm cô mọi có vài lần đi tới cụm chốn núi nghèo đói, thời gian chưa cố định và thắt chặt, nhưng mà địa điểm cũng là bỗng nhiên chọn lọc.

Hạ Tòng An cười: “Lần tới anh đi mang em.”

Tần con đường nâng mắt nhìn anh, nhàn nhạt nói: “Không buộc phải. Anh cũng biết đấy, em chưa thích có chúng ta đồng hành.”

Hạ Tòng An nhíu mày, chú ý châm bẩm tay nên của cô ý, trên mu bàn tay trắng cũng như tuyết chỉ một cái hình xăm, một bông hoa biện pháp tang bắt nguồn từ mu bàn tay, kéo dài lên cuốn quanh cổ tay mảnh khảnh. Năm đấy, sau khi hình xăm này có mặt trên tay cô, cô bắt đầu thích độc lai độc vãng.

Khóe môi Hạ Tòng An hạ xuống, nói: “Cái quỹ kia của em đăng tin ở trang web của lũ anh quá cụm lần, đã có một số người nói trang web của tất cả là lừa đảo, nếu lần này để anh và em cũng lộ diện, tốt nhất định đã càng đảm bảo hơn gần như.Hay là, để em lộ mặt?”

Nếu thành viên biết tất cả các phóng sự cũng như hình ảnh về những chốn thâm sơn nghèo nàn đấy bởi vì Tần mặt đường thực hiện, là thiếu phụ của ảnh hậu và ông boss điện hình ảnh, kèm theo đang gây phải một làn dư luận to, đối sở hữu Quỹ Nhất An cực kì có lợi.

Tần đường im lặng. Điều Hạ Tòng An nói cô dĩ nhiên hiểu rõ, cô nói: “Để em xem xét đang.”

Hạ Tòng An sửng sốt: “Suy nghĩ bài toán nào?”

Tần Đường: “Chuyện em lộ diện….”

Hạ Tòng An: “……..”

Lúc chia ly, Hạ Tòng An hotline cô lại: “Chuyện ấy ko phải lỗi của em, cũng chưa có ai nghĩ Vậy nên cả. Do vậy, em đừng ôm mệnh lệnh vào thành viên gia đình.”

Tần đường yên tâm quan sát anh, nói: “Em biết, em sẽ chưa ôm nghĩa vụ vào gia đình.”

Hạ Tòng An tức giận mang đến chưa nói được câu nào. Mọi người thanh nữ này, một khi chấp nệ lên thì đáng sợ chưa ai bằng.

Đầu tháng năm, Tần đường áp dụng hết nhiều các bước dồn tích, đi tới Quỹ một chuyến. Lão cục – người trong gia đình phụ trách nói: “Nha đầu, đồ lần trước chuyển cho Thiểm Tây tất cả hai câu hỏi.”

Tần đường hỏi lại: “Vấn đề gì cố kỉnh ạ?”

Lão cục thở dài nói: “Mưa phệ đề nghị xe bị lật, rơi xuống mương. Quần áo phần nhiều bị ngấm nước không sạch, sách vở cũng chưa thoát khỏi căn số rưa rứa.”

Tần mặt đường hơi cứng người thân lại: “Còn người trong gia đình thì sao ạ?”

Lão cục nói: “Tài xế bị thương, nằm viện một thời gian vẫn phục hồi rồi, chưa bị có tác dụng sao cả.”

Tần con đường im lặng vài giây: “Vậy là tốt rồi.”

“Hiện tại đường vẫn thông, mấy thứ kia hỏng rồi cũng chẳng sao, nhưng công ty vị trí kia thấy tài xế bị thương, xe cũng trở thành hỏng, liền làm cho loạn mong mỏi bản thân mỗi chúng ta bồi thường.”

“Chuyện này bác xem cụ nào rồi cứ theo ý bác bỏ mà lại xử trí. Sau đấy đi sắm một công ty khác, đáng tin cậy một chút.”

“Ta cũng đã lựa chọn được mấy C.ty rồi, con cháu đợi một lát, ta đi lấy mang lại cháu xem.”

“Đây.” Lão viên chìa tờ giấy ra.

Tần con đường nhìn, lão viên chỉ vào một C.ty ở cuối danh sách: “Công ty này cũng đã làm từ thiện, không lấy mức giá tải.”

Tần mặt đường kinh ngạc: “Miễn phí?”

Lão Viên: “Đúng. Ta sẽ tậu hiểu qua rồi, cực kỳ an toàn và đáng tin cậy.”

Tần mặt đường liếc ánh mắt phần ghi chú: Hai lần một tuần.

“Vậy chọn công ty này đi, con cháu vẫn tự liên lạc với chúng ta.”

……..

Tần đường đặt vé đi Tây An, ban đầu tất cả tạt qua buồng buôn bán, nói chuyện mang người thay mặt đại diện Việc ở Thiểm Tây: “Hẹn lịch chụp xuống giữa tháng đi, chậm nhất là mười ngày sau bên tôi vẫn trở về.”

thành viên đại diện đối vấn đề một tháng cô dành tầm mười ngày đi làm dòng loại công việc vừa mệt vừa chưa kiếm ra tiền này gồm chút phê bình kín đáo: “Thân ái, em cần thiết về sớm hơn vài ngày sao? Nhiều loại chuyện vậy này đâu buộc phải em phải đích thân đi chứ?”

Tần con đường cười: “Nhưng em thích.”

mọi người đại diện: “………”

Tần mặt đường thay lấy máy hình họa quăng quật chạy đi trước, ở cửa ngõ liền va bắt buộc Chu Đồng. Góc nhìn teen girls nhỏ dại sáng bừng: “Chị Tần đường, chị hình như mang lại em đi theo chưa ạ? Hồi học ĐH em cũng đã đã từng bắt đầu làm Hoạt động công ích.”

Là mấy câu hỏi cũng như kiểu chat chit sở hữu nhà bạn già trong viện dưỡng lão hay đi quét con đường nhiều thứ ư…… Tần mặt đường chú ý cô: “Không được.”

“A..” Vẻ mặt Chu Đồng chan chứa mất mát: “Tại sao ạ? Em…. Em tự trả tiền cũng sẽ được ạ…”

“Cũng cảm thấy không được.” Tần con đường kết thúc khoát cự tuyệt.

Chu Đồng sẽ đi theo ẩn dưới cô, vô cùng mong đi, liền năn nỉ: “Chị Tần đường, để em làm cho chân chạy vấn đề giúp chị xách hành lý cũng được, sau khi trở về em cũng biến thành tích rất cải thiện ca…. Chị đi một người trong gia đình vẫn siêu độc thân nha…”

Tần đường bất chợt quay đầu lại, các giọng nói cực kì lạnh nhạt: “Em ngoan ngoãn ở lại đi.”

Chu Đồng bàng hoàng tại khu vực.

Tần đường đi xa rồi, bạn làm cùng Tiểu Trần ở buồng công tác liền tiến tới vỗ vai an ủi: “Tôi công tác ở đây bố năm rồi, Tần đường mỗi khi đi lên mấy chốn núi đấy đã luôn đi một người, chưa bao giờ dẫn ai theo cả. Kể cả ra nước bên cạnh cũng như vậy.”

“Cô chỉ ra rằng chúng tôi chưa một lần hỏi thử qua sao? Nhưng lại cô đó không dẫn thành viên gia đình theo.”

“Chính là, tụi tôi vẫn muốn đi theo để trông thấy vấn đề đời, nhưng mà cô đó à, đó chính là ngại dẫn người trong gia đình theo vẫn cải thiện bổ xung phiền toái đó.”

Chu Đồng nghe bạn làm cùng nói chấm dứt liền cảm nhận trung khu lý được cân bằng và điều độ lại.

…….

Hai chiều tối Tần đường bước vào Tây An. Trước khi đi vị trí này vẫn nói đang phái tổ ấm tới đón thành ra cô liền đảo ánh mắt một vòng bao phủ, tuy nhiên không thấy ai cả. Lôi cầm tay ra Gọi mang lại số điện thoại kia, giải thích tình huống, đầu dây bên kia là tiếng nói sang sảng của một người thân lũ ông: “Cô Tần, thực xin lỗi, tôi chó chút việc buộc phải tất yêu đích thân đi đón cô được, do vậy sẽ nhờ anh Xuyên tiện mặt đường qua đón cô rồi. Cô ngóng một ít, tôi gọi điện đến anh đó để xem nắm nào…”

Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *